Archive

Archive for February, 2009

Bảy đô một đêm

February 28th, 2009 No comments

Đêm đầu tiên

Anh rút từ trong túi du lịch ra cái màn và hai cái chăn len, một để trải thay chiếu, một để đắp. Thoảng một mùi nắng thoáng trong trụ sở đóng kín.

Vừa loay hoay tìm cách mắc màn anh vừa cố nhớ xem lần cuối cùng anh phải tự chuẩn bị chỗ ngủ cho mình là hôm nào.

Nhưng anh không nhớ.

Còn từ đêm nay, anh sẽ phải tự lo chỗ ngủ, lo cho những giấc ngủ không bình thường của mình. Không bình thường vì…

Anh nhớ mãi hôm ấy, khi người ta đề nghị với anh: ngủ trực tối tại trụ sở với giá bảy đô một đêm.
Trước cái giá ấy mẹ anh bảo: “Mẹ có thể ngủ ở đó cả đời”. Bà đã từng gần trọn đời tần tảo kiếm từng hào nuôi các con.

Còn bố anh thì định nói gì nhưng lại thôi, chừng như không muốn phật lòng mẹ.

Thằng em buông lơ lửng: “Ngủ ở đâu chẳng là ngủ. Một đô em cũng cân”.

Vợ anh là dâu nên chọn sự im lặng. Đêm, anh gặng hỏi mãi, cô mới thì thào: “Em thấy ngài ngại thế nào ấy”.

Đêm tiếp theo

Đêm thì đen mà sao cái nhà riêng tương lai của anh lại hiện ra rõ thế. Nó vừa to vừa đẹp… vừa đầy đủ tiện nghi loại “xịn”.

Anh nhẩm tính xem bao giờ thì cái biệt thự ấy đậu xuống được đến đất.

Năm nay anh hai bẩy, cộng…

Đêm thứ m

Anh những tưởng sẽ chỉ được lặp đi lặp lại một câu chuyện của hai vợ chồng qua điện thoại từ lâu đã trở thành nhàm chán:

“Anh vẫn thế”. “Em vẫn lau chùi nhà cửa, đồ đạc cả ngày và đưa đón con đi học”.

Nhưng hôm nay câu chuyện qua điện thoại của vợ chồng anh bỗng thay đổi hẳn đề tài: “Em thấy mình như con chó trông nhà. Anh về”. “Gắng thêm một thời gian nữa em ạ. Nghỉ là mất suất ngay. Anh cũng thèm ở nhà lắm chứ. Nhưng ta phải tận dụng cơ hội”. “Lỡ cơ hội ấy kéo dài cả đời thì sao? Em nghĩ nhà mình thế là đủ lắm rồi.
Em sẽ đi làm”.

Đủ.

Biết thế nào là đủ? Vớ vẩn.

Đêm thứ n

“Cô thật vô ơn, sướng không biết đường sướng”. “Hai mẹ con em sẽ về bà ngoại. Em bàn giao luôn đồ đạc cho anh”. “Cô đừng doạ tôi. Cô có biết tôi phải mua cái buổi tối cãi nhau này giá bao nhiêu không? Tôi phải thuê thằng bạn mười lăm đô đấy”, “Em không quan tâm đến bảng giá của anh”, “Còn cô, cô tưởng cô cao giá lắm sao?

Không phải đi làm, quần áo muốn gì có nấy, chưa biết thế nào là hết tiền, cô còn muốn gì nữa?”, “Em muốn, em muốn…”, người phụ nữ bật khóc. “Đàn bà đúng là khó hiểu và không biết điều!”.

Đêm đầu tiên ở lại nhà

Ở nhà mình mà anh thấy lạ nhà, khó ngủ quá.

Đệm mút, màn căng chu đáo mà giấc ngủ vẫn không chịu đến. Anh nhỏm dậy, bật đèn tất cả các phòng lên. Rồi anh đi hết phòng này sang phòng khác, hy vọng sau khi tham quan xong sẽ ngủ được.

Kia là chiếc tivi màu đời mới Stereo giá gần sau mươi đêm, cạnh nó là cái đầu video đa hệ ngót nghét bốn mươi đêm, và bao nhiêu thứ nữa… Một con số đêm khổng lồ.

Gần sáng anh thiếp đi trên chiếc đi-văng, theo tư thế nửa nằm nửa ngồi quen thuộc. Anh thấy mình lang thang trong toà lâu đài sang trọng nhưng hoang vắng. Một lâu đài chết như trong cổ tích… giá lúc này có vợ anh ở đây thì tuyệt biết mấy.

Đàn bà thật khó hiểu. Ao ước mãi ra ở riêng, đến lúc có nhà lại đùng đùng bế con về nhà ngoại.

Đêm x+1

Anh đã sắm được một tặng phẩm hết ý. Anh cũng đã chuẩn bị những lời còn hơn hợp tình hợp lý để tạ lỗi cô ấy…

Anh đã huy động hết can đảm… Chắc vợ anh còn giận lắm… mặt cô siêu lầm lì. Anh khẩn khoản, khổ sở đến thất vọng.

Rồi cô ấy bỗng phì cười…

Họ nằm bên nhau ấm áp, an toàn. Mắt vợ anh bỗng ánh lên tinh nghịch: “Chúng mình tiêu một đêm theo cách này thì sang quá phải không anh?” Anh buột miệng: “Anh không quan tâm đến bảng giá của em.”

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:

Sử dụng Windows Task Manager

February 28th, 2009 1 comment

Các cách bật Windows Task Manager
- Ấn phím Windows + R, gõ taskmgr
- Ấn Ctrl + Alt + Del
- Ấn Ctrl + Shift + Esc
- Chuột phải lên Taskbar – chọn Task Manager
Sử dụng Windows Task Manager làm gì?
- Kết thúc một chương trình đang bị treo (end task, which has status is not responsing): Tab Applications – Chuột phải – Go to Process (sẽ nhảy sang tab Processes) – Ấn nút End Process – Yes
- Trong một số trường hợp bạn khởi động vào mà desktop trống trơn, không có gì để click, click cũng không ra gì thì bật Windows Task Manager lên – chọn menu File – New Task (Run…) – gõ explorer

Ảo ảnh thiên đường

February 27th, 2009 No comments

Nàng nhận lời gặp mặt với người đàn ông ảo ấy chỉ sau khi nghe con gái hỏi về “gia đình của con”
Sau lần đổ vỡ, Huệ Vân thận trọng và trầm tĩnh hơn trong các mối quan hệ, nhất là với đàn ông. Không còn Phong, cô thật cô đơn và trơ trọi. Và để giết thời gian, cô thường lên mạng đọc tin tức, tham gia một số diễn đàn.
Không biết số phận run rủi thế nào cô lại quen được anh. Người đàn ông ấy có nickname là Future1840. Họ thường online sau 10 giờ đêm. Cô đánh giá cao sự chân thật của anh khi cô hỏi về gia đình:
- Hiện tại thì tôi sống một mình. Cô muốn hỏi về quá khứ không?
- Không cần. Tôi cũng như anh.
Cô không ngần ngại đáp lại. Qua câu trả lời cô biết rằng người đàn ông này không phải là không có quá khứ nhưng với cô như thế là đủ. Cô chỉ cần hiện tại.
Cô nhận thấy điểm hợp nhau giữa anh và cô là họ không bao giờ gõ chữ tắt hay tiếng lóng như nhiều cư dân mạng. Thói quen không viết tắt cô có từ thời đi học. Sau này nhiều khi lười, nhắn tin qua điện thoại cho Phong, cô đã viết ko thay cho không, đc thay vì được và Phong đã khó chịu: “Cưng đừng viết tắt, nhìn vào thấy thiếu sự tôn trọng!”.

Lại nhớ Phong, nhớ cách xưng hô độc đáo của anh. Anh gọi “cưng”, không phải kiểu gọi của những cặp tình nhân. Tiếng “cưng” ở quê anh người ta thường dùng để gọi em gái. Huệ Vân đã vô cùng thích thú với cách gọi này. Cô đã từng hỏi anh: “Sau này em già anh vẫn gọi em bằng cưng à?”.
Cuộc đổ vỡ sau năm năm chung sống đã không còn cơ hội cho cô được biết câu trả lời.
- Anh có bao giờ sợ nỗi cô đơn không?
- Theo cô thì thế nào là cô đơn?
- Cô đơn không phải là không có ai bên cạnh. Nhưng cô đơn nhất là khi có người bước vào cuộc đời mình rồi lại ra đi.
Anh nghe lòng mình se lại. Chính anh cũng đã từng bước vào… Có cái gì nhoi nhói trong tim. Bất giác anh gõ:
- Nếu phải yêu một người đàn ông, cô có đặt niềm tin tuyệt đối vào anh ta không?
- Không. Lòng tin của tôi chỉ vừa đủ để thể hiện sự tôn trọng mà tôi dành cho anh ấy, không thể hơn được. Tôi đã từng thất bại và sau khi vấp ngã tôi đã rất thận trọng. Thế giới của đàn bà là người đàn ông, trong khi thế giới của đàn ông là cả thế giới. Người phụ nữ chỉ là một trong các mối quan hệ của họ, có thể đặc biệt hơn nhưng chỉ một chút thôi.
Cô gõ một mạch. Những câu cô viết ra đều lấy từ kinh nghiệm thương đau của mình:
- Thật buồn cười, nếu bây giờ anh hỏi tôi yêu điều gì nhất, có lẽ tôi không ngần ngại trả lời rằng tôi yêu bản thân mình! Tôi nghiệm ra tất cả những gì tôi nói, tôi thể hiện trên các trang sáng tác của mình ít nhiều đều có dính dáng đến hạnh phúc,đau thương, thành công và thất bại của tôi.Tôi biết tôi sẽ không có trang viết nào ra hồn cho đến chừng nào tôi thôi yêu bản thân mình.
Anh ngạc nhiên:
- Công việc của cô là sáng tác? Tôi rất phục những người này vì khả năng và trí tưởng tượng của họ.
- Không phải là công việc chính đâu, tôi chỉ vận dụng chút ít vốn liếng có được thời còn đi học. Khi không còn ai bên cạnh để san sẻ, tôi thể hiện tâm sự lên trang viết của mình. Thế thôi!
Đêm hôm đó, anh trằn trọc không ngủ được. Anh đã làm nát lòng một người đã tuyệt đối tin anh. Giá vợ anh đừng quá thần tượng anh. Giá vợ anh có được một chút tỉnh táo, một chút thực tế để hiểu rằng anh cũng chỉ là người đàn ông bình thường như bao người khác.
Vợ anh coi anh là người đàn ông không có khuyết điểm duy nhất trên đời. Tất cả cũng vì anh nhất thời cao hứng hứa hẹn, vẽ vời rằng anh sẽ tạo dựng cho nàng một gia đình hạnh phúc, hạnh phúc đến ai cũng thèm muốn khát khao. Anh triết lý: “Đam mê nhau lúc mới cưới ai chả làm được, giữ lửa cho nhau lâu dài mới là điều đáng quý”.
Anh lại nhớ đến cô gái anh quen qua mạng. Thật khác xa vợ anh. Nếu vợ anh cũng như cô gái đó, chấp nhận rằng thế giới của anh không chỉ có mình nàng mà có nhiều điều khác: sự nghiệp, bạn bè…Đằng này nàng thuộc vanh vách từng câu từng lời anh đã hứa.
Anh đã cố gồng mình thực hiện trong hai năm đầu, vì chữ tín thì ít mà chữ sĩ thì nhiều. Anh kiệt sức. Anh bắt đầu có phản ứng vung giẫy để tự cứu mình. Đầu tiên là những buổi nhậu lúc nàng đi công tác. Dần dà anh đi cả khi nàng có mặt ở nhà. Nàng chuyển từ im lặng nín chịu sang khóc lóc, giận dỗi, rồi phân tích phải trái, vẫn không hiệu quả.
Nàng của anh cũng có chút năng khiếu viết văn. Lúc mới cưới anh đã động viên nàng, nhưng nàng hay cười e thẹn: “Em không có hứng thú sáng tác nữa”. À thì ra nàng không viết được chỉ vì nàng đang hạnh phúc. Đến khi hạnh phúc mọc cánh bay đi, nàng có thói quen gửi thư vào hộp thư điện tử của anh. Lỗi lầm của anh dưới ngòi bút của nàng làm cho anh vô cùng đau đầu và bất mãn. Anh không sao chịu được những lời lẽ trách móc chua chát đó.
Mối quan hệ của anh và Huệ Vân kéo dài đúng một năm. Họ vẫn chưa biết tên tuổi thật của nhau. Anh cũng không yêu cầu cô gửi webcam, không xin số phone. Nhưng cả hai đều tự thấy rằng họ đã trở nên thân thiết. Chat với anh, cô thấy lòng nhẹ nhàng vì trút được tâm sự. Đôi khi cô còn gửi những sáng tác mới của mình cho anh đọc.
Một hôm, anh bỗng nảy ra ý định.
- Sao chưa bao giờ cô hỏi tên thật của tôi?
- Chẳng để làm gì cả! Hơn nữa, anh hoàn toàn có thể nói dối! Vậy còn anh, anh cũng chưa bao giờ hỏi tôi?
- Tôi cũng nghĩ như cô. Nếu chúng ta nghiêm túc tại sao không gặp nhau đi!.
- Được thôi, nhưng chưa phải bây giờ.
Cô khẳng định. Đề nghị của anh làm Huệ Vân muốn biết thêm nhiều điều về anh. Cô hỏi:
- Nếu phải kết hôn, anh có tự tin rằng sẽ đem lại hạnh phúc mỹ mãn cho người khác không?
- Có nhưng không hoàn toàn. Nghĩa là tôi tin bản thân mình chung thuỷ và sống có trách nhiệm. Tôi có những ưu điểm và khuyết điểm. Tôi nghiệm ra rằng hôn nhân sẽ hạnh phúc khi người trong cuộc biết chấp nhận khuyết điểm của nhau.
Không có tín hiệu trả lời anh gõ tiếp:
- Nói cô đừng cười, tôi vẫn còn yêu vợ. Chỉ có điều tôi không chịu được khi cô ấy cứ nhìn vào mặt hạn chế của tôi một cách quá nặng nề. Nếu được quay trở lại… Mà không, chắc cô ấy không bao giờ tha thứ cho tôi. Thật sự, tôi là đàn ông, tôi luôn muốn thể hiện bề nổi của mình.
Câu trả lời của anh là Huệ Vân nhớ đến Phong. Nếu mối tình đầu của cô được bắt đầu bởi những giao ước thận trọng và thực tế thế này thì cô đã không hụt hẫng. Đằng này, Phong đã tạo cho cô một niềm tin mãnh liệt rằng sau khi lấy nhau họ sẽ có một thiên đường. Sau này, khi bình tĩnh nhận ra Phong cũng là con người bình thường và anh cũng phải có những giới hạn, cô đã nỗ lực phá bỏ đi thiên đường ấy để chấp nhận thực tại. Cô nỗ lực đến đau đớn, cho đến khi trong lòng cô đầy rẫy những thương tích.
Ba tháng sau khi anh chàng có nickname Future1840 đề nghị gặp mặt, Huệ Vân nhận lời. Kỳ thực, trong lòng cô không hề mảy may dự định sẽ tìm hiểu anh để tiến xa hơn. Cô ý thức rất rõ sự phức tạp của những quan hệ ảo. Ban đầu, cô chỉ cần anh như cần một chỗ dựa tinh thần mà độ an toàn được bảo đảm bởi chẳng ai biết mặt ai.
Cho đến một hôm, con gái cô thỏ thẻ với cô những điều mà người lớn không sao ngờ tới:
- Mẹ ơi, tại sao gia đình bạn Khang hạnh phúc, gia đình mẹ hạnh phúc mà gia đình của con không hạnh phúc?
- Con nói gì lạ vậy, gia đình của mẹ cũng là gia đình của con đó!
- Mẹ không hiểu ý con rồi, con muốn nói là gia đình bạn Khang có đầy đủ bố mẹ. Còn mẹ lớn như vậy cũng có đầy đủ ông bà ngoại. Còn con tại sao chỉ có mẹ mà không có ba? Mai mốt con lớn như mẹ con đi ở riêng rồi, con muốn mẹ được hạnh phúc như ông bà ngoại.
Họ quyết định gặp nhau. Để cô không phải ngồi chờ một mình trong quán, anh đã đến trước 15 phút. Anh lúc nào cũng vậy, ga-lăng và lịch sự, nhiệt tình với tất cả bạn bè. Vợ anh từng nói đó là ưu điểm và cũng là khuyết điểm của anh. Anh không hiểu sao mình lại nhớ đến vợ trong lúc này. Anh nhớ nàng những lúc vui đùa, nụ cười trong veo như đứa trẻ. Anh gọi ly cà-phê và đọc báo để lấy lại sự quân bình.
Cô đến đúng giờ hẹn. Cô tự dặn mình phải thật bình tĩnh dù lòng cũng đã bắt đầu xao động. Đột nhiên cô nhớ đến Phong…Đột nhiên cô không muốn vào quán nữa.
Thả hồn theo dòng suy nghĩ, cô không hay chân mình đã bước vào bên trong tự lúc nào. Và kìa, ở góc quán, người đàn ông mặc sơ mi trắng thắt cà vạt nâu đang nói chuyện điện thoại. Trên bàn là bó hoa hồng trắng và chiếc bánh kem. Đây cũng là dấu hiệu để Huệ Vân nhận dạng theo như quy ước. Nàng giật nảy mình, nhưng chỉ kịp lắc đầu phủ nhận: chỉ là sự trùng hợp. Nàng tự trấn an mình mà tim đập loạn xạ.
Huệ Vân nhanh chóng bước ra khỏi quán sau khi kịp giải mã bốn số sau nickname của anh chính là bảng số chiếc xe Future mà Phong đang chạy Future1840!
Đêm đó Huệ vẫn lên mạng sớm hơn thường lệ, cô nhắn cho anh dòng tin offline: “Cô đơn là khi có người bước vào cuộc đời mình hai lần rồi lại ra đi”.
Sau một hồi suy nghĩ, cô xoá bỏ và thay bằng dòng chữ: “Ngoại trừ sự chết, mọi thứ đều có thể làm lại”.
Cô xóa vĩnh viễn nickname của mình. Thiện chí còn lại tuỳ thuộc ở anh.

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:

Em còn yêu anh không

February 27th, 2009 No comments

Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc:

“Em còn yêu anh không?”
Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: “Ta chia tay thôi!”

Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không, anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra mình. Bạn bè đều khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không dám đối mặt, cho dù sau này cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô cũng khổ thôi.

Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng trân trọng cô. Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh.

Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước.

Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả hai có chút không gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá, làm anh thấy vướng víu nặng nề.

Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất của nhau.

Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo, xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình, một mình ra ngân hàng trả nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình đi tìm nhà, dọn nhà mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ mình sau tai nạn giao thông…

Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh ở bên.

“Em còn yêu anh không?”

Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực tiếp cho cô, nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay cho anh, nói với anh rằng nửa năm nay em nhớ anh biết bao; nói rằng trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống chọi vất vả vượt qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô không đành xoá anh khỏi tim mình…

Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ chút tự tôn.

“Không còn yêu!”

Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.

Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô…

Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.

Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen.

“Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội…”

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:

Tin nhắn gửi nhầm

February 27th, 2009 No comments

Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: “Em nhớ anh!” Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.
Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động…

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: “Em đang ở đâu thế?” “Em đang trên xe buýt”. “Bao giờ anh về đến nhà?” “10 phút nữa”.

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.

Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.

Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất…

Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: “Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở… Em đến ngay nhé!” Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: “Anh… Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?” Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: “Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi”. Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags: