Đợi chờ vô vọng
Trúc là cô gái mạnh mẽ, năng động, trong khi đó Khải lại là người đàn ông mềm mỏng, nhẹ nhàng, có phần yếu đuối. Hai người như sự bù trừ về tính cách.
Vì vậy, khi biết Khải yêu Trúc, mẹ anh đã lo lắng và khuyên can anh nhiều lần. Bà sợ con trai bị bắt nạt. Nhưng người con trai yếu ớt của bà lại có tình yêu thật mãnh liệt không thể ngờ. Anh nói: “Con chỉ yêu mỗi mình Trúc thôi. Nếu mẹ không đồng ý, con có thể vì mẹ mà không lấy Trúc, nhưng con sẽ vì Trúc mà không lấy ai khác”.
Mẹ Khải đành chiu thua, bà buồn phiền nói với Trúc: “Tôi vì con tôi mà chấp nhận tình yêu của nó, nhưng nó mà lấy cháu thì cuộc đời nó coi như không bao giờ ngóc đầu lên được…”.
Câu nói của mẹ Khải ghim chặt trong lòng Trúc, khiến cô vừa giận vừa tự ái. Bản tính mạnh mẽ giàu lòng tự trọng. Trúc không muốn và cũng không thể làm con dâu một bà mẹ chồng không chấp nhận cô. Thế là Trúc xin chuyển vào TP. HCM làm việc, bắt mình phải dứt khoát, không nhân nhượng để quên Khải. Trúc cũng không muốn vì cô mà Khải và mẹ anh bất đồng.
Là người thông minh và tháo vát, Trúc làm việc được tín nhiệm và có rất nhiều mối quan hệ giúp cô làm ăn. Cô chơi cổ phiếu, góp tiền mua đất. Ban đầu, số tiền cô vay mượn mọi người chỉ đủ mua chục mét đất, nhưng vì chung với những người tầm cỡ trong ngành buôn bán bất động sản nên chục mét đất ấy quay đi quay lại “đẻ“ nhanh đến chóng mặt, chỉ tròn một năm mà Trúc đã có 200 mét vuông đất có giá cả tỷ đồng. Rồi cô xin được vào làm cho một công ty nước ngoài với mức lương tháng một nghìn đô.
Trúc bỏ đi chẳng nói một lời, cô lại không chịu liên lạc, làm Khải vừa đau khổ vừa lo lắng như người mất hồn. Mẹ Khải thương con nhưng bà nghĩ: mọi chuyện rồi sẽ qua đi, khoảng cách, thời gian sẽ làm con bà nguôi ngoai nỗi nhớ và tình yêu cũng sẽ nhạt phai. Bà không ngờ, một hôm, Khải xách va li đến trước mặt mẹ và nói: “Con vào Sài Gòn tìm Trúc đây…”.
Bà sững sờ, thằng con quý tử của bà dám bỏ việc, bỏ gia đình để đến nơi xa lạ, không có chỗ ăn, chỗ ở, không người thân, không công ăn việc làm để tìm người yêu mà cũng chưa biết cô ấy còn yêu con bà nữa hay không…
Thế rồi Khải đi.
Nhìn Khải hốc hác phờ phạc, Trúc thấy thương và cũng giận. Lời mẹ Khải nói ngày nào lại văng vẳng bên tai. Trúc nhủ thầm: Nhất định mình sẽ làm cho anh ấy mở mày mở mặt để… biết tay.
Nhờ người quen, Trúc xin được cho Khải làm chân trợ giảng của trường đại học. Cô bắt anh phải học luôn 2 ngoại ngữ và yêu cầu anh mỗi ngày phải thuộc 30 từ mới. Trúc bỏ mọi sở thích, thói quen, cô không đi siêu thị, không xem tivi. Những lúc Khải học, Trúc ngồi kèm như một bà mẹ nghiêm khắc. Nhiều lúc Khải tưởng mình không chịu nổi sự hà khắc của Trúc, nhưng tình yêu của anh cùng sự kiên quyết đến nghiệt ngã của Trúc buộc Khải phải học.
Nhờ những đồng nghiệp ngoại quốc, Trúc xin được cho Khải suất học bổng làm thạc sĩ về môi trường ở Hà Lan. Cô nói với anh: “Anh đừng lo gì cho em và mọi người ở nhà. Anh cứ chú tâm vào việc học, không phải lo làm kinh tế. Chúng mình không tài giỏi gì để làm một lúc 2 việc. Cứ túc tắc, làm việc nào phải tốt việc nấy, xong việc này rồi làm việc khác. Bây giờ là lúc anh học. Học xong thì mới tính đến chuyện làm kinh tế…”
Hai năm Khải làm thạc sĩ là khoảng thời gian Trúc làm cật lực để gửi tiền sang nuôi Khải ăn học và mua tài liệu. Trúc bảo: “Học ở nước ngoài hơn ở trong nước là có nhiều tài liệu, sách vở, có điều kiện làm việc tốt. Vì vậy phải tận dụng để thu thập tài liệu, tốn tiền cũng không được tiết kiệm…”
Để Khải khỏi phải lo lắng, hàng tháng Trúc lại gửi tiền về cho mẹ Khải, nói đó là tiền của Khải gửi về. Không ít người trong số bạn của Trúc ái ngại cho cô. Nhỡ đâu “tò vò mà nuôi con nhện”. Nhưng Trúc không sợ. Trúc cũng không hiểu rõ vì sao, cô chỉ biết mình không sợ. Cô tin Khải mãi mãi yêu cô ngay từ lúc nhìn thấy anh phờ phạc, hốc hác xách vali đứng trước mặt cô. Niềm tin ấy chưa lúc nào lung lay.
Sau khi Khải xong bằng thạc sĩ. Trúc động viên anh ở lại làm việc và làm tiếp bằng tiến sĩ. Khải nhớ người yêu nên bàn với Trúc để anh về làm việc ở Việt Nam vài năm rồi sau đó quay trở lại làm tiếp tiến sĩ, nhưng Trúc nhất định không chịu. Cô bảo: “Đằng nào cũng phải xa nhau từng ấy năm. Bây giờ xa nhau cũng đã quen quen, chỉ cố gắng thêm chút nữa là được tất cả… Hơn thế nữa, cơ hội đâu phải lúc nào cũng có. Anh đang ở bên ấy, việc làm tiến sĩ không khó, về nước rồi lại phải làm lại thủ tục nhập học, khó khăn hơn nhiều…”.
Thế là Khải lại phải xa nhà, xa người yêu thêm 3 năm nữa.
Giờ đây, Trúc đã gần 30 tuổi, mọi người lo lắng nhiều bề cho cô – sợ Khải có người khác, sợ chuyện sinh nở muộn mằn,… nhưng Trúc vẫn bình chân như vại bởi vì cô quá tin tưởng Khải.
Thế nhưng ngày Khải về cũng là lúc vỡ lẽ mọi chuyện thì ra Khải đã chung sống như vợ chồng với một cô người Tây mấy năm nay và họ cũng vừa có đứa con vừa tròn một tuổi. Từ ngày Khải về nước, Khải không hề dám gặp mặt Trúc mà chỉ lặng lẽ nhờ bạn bè đưa hộ số tiền trả lại cho Trúc .
Cầm số tiền trong tay, Trúc đứng chết lặng, nước mắt tuôn trào. Cô nuối tiếc cho sự chờ đợi và tuổi xuân của mình.. Trúc mãi lo công danh cho người yêu mà quên mất rằng tình yêu thật mong manh và dễ vỡ trước thử thách của sự xa nhau.