Home > Truyện ngắn tình yêu > Duyên lỡ vì ai

Duyên lỡ vì ai

Ngày ấy chúng mình cùng học một lớp. Ngày ấy, chỉ còn hơn tháng nữa là thi tốt nghiệp phổ thông. Hoa phượng như nở sớm hơn mọi mùa hè của tuổi học sinh chúng mình.

Lớp 12A khóa ấy không đứa nào không có cuốn sổ lưu niệm để bạn bè viết lời chia tay ngày ra trường. Riêng anh không có. Bọn con gái trong lớp thì thào: “Thằng Nghĩa lớp mình kiêu lắm, nó chẳng viết cho ai dòng lưu niệm nào và cũng chẳng muốn ai viết cho nó. Con trai mà thế thì lập dị”.

Nhưng với riêng em thì anh viết. Đúng hơn là anh làm thơ tặng em. Em lặng lẽ đọc và lặng lẽ phán đoán tình cảm của anh. Lòng em vừa vui vừa sợ. Vui vì anh không lãnh đạm với em và sợ vì trong ý thơ kia có gì tha thiết lắm. Em đặt bài thơ của anh vào cuốn sổ lưu niệm của em. Lúc cho cái Hương mượn sổ em đã quên không lấy lại bài thơ. Chuyện vì thế mà bị lộ. Cái tin anh tặng thơ cho em nhanh chóng truyền đi cả lớp. Bọn con trai bênh anh. Bọn con gái thì phản đối quá thể. Chúng bảo em ở lại sau giờ học. Chúng vây tròn lấy em. Và chúng thi nhau “dạy khôn” em, làm như em đã có gì với anh. Cuối cùng thì cái Thi thay mặt cả bọn kết luận: “Hoa ơi, bọn tao bảo thật, mày mà để cả đầu óc vào thằng Nghĩa thì mày sẽ trượt tốt nghiệp. Nó vào đại học rồi chẳng nghĩ đến mày đâu. Nếu đã trót cảm tình với nó thì phải dứt ra. Con trai mà bằng tuổi mình trở xuống chớ có “dây” vào. Trẻ con là một, bạc tình là hai”.

Em đã khóc và tin lời chúng nó. Anh đã “trừng phạt” em bằng sự im lặng suốt 5 năm sau.

Một ngày kia tại bến xe Hà Nội, em đã gặp anh. Lúc đó em là cô giáo trẻ đang chờ xe lên vùng cao dạy học. Còn anh là kỹ sư đang chờ xe lên miền Tây đi xây dựng công trình thủy điện. Anh trẻ trung, hồ hởi trong lúc gặp em. Em vẫn muốn nối lại tình cảm xưa nhưng mặc cảm thế nào…

- Cuộc sống thế nào, Hoa? – Anh hỏi.

- Mình dạy học ở một trường vùng sâu, nghèo và buồn lắm – Em trả lời chừng mực.

- Thế đã… gì chưa? – Anh hỏi và nhìn sâu vào mắt em. Ánh mắt anh chan chứa hi vọng .

- Mình sắp… xây dựng gia đình – Em nhớ là lúc nói câu đó, tim em như ngừng đập, mặt nóng ran vì thấy mình đã nói dối một người con trai rất chân tình là anh. Ai biết được sau này em đã phải trả giá suốt đời cho câu nói đó.

Anh cầm tay em, rất nhanh: “Chúc mừng nhé! Khi nào cưới nhớ mời mình”. Rồi anh vội chia tay ra xe đi ngay. Em chạy theo tiễn chân anh nhưng thực ra lòng đang muốn gào lên: “Em nói dối đấy, đừng tin!”. Khi xe sắp chạy, anh vẫn còn nói với theo: “Nếu cưới Hoa mình không về được thì thông cảm cho mình nhé!”.

Việc gặp anh, em đã mang lên rừng kể với mấy bạn nữ giáo viên trong trường ngay tối hôm ấy. Có năm đứa chưa chồng ngồi nghe dưới ánh trăng rừng. Ba đứa bảo: “Ngốc quá Hoa ơi, chàng hồ hởi thế, lại hỏi ngay có gì chưa với một ánh mắt thiết tha như mày miêu tả thì đích thị chàng vẫn yêu và hi vọng ở mày. Khi mày nói “Sắp xây dựng gia đình” thì chàng vội đi ngay là vì không muốn đứng đó để làm lộ cái sự “đau khổ” trong lòng. Con trai thế là có bản lĩnh, sao để tuột tay phí thế?”. Hai đứa kia phản đối: “Con trai gì mà hèn. Muốn yêu mà không dám theo đến cùng để nắm giữ tình yêu. Lại còn giả vờ “Bận công việc”. Ngữ ấy sau này lại chả quên vợ quên con vì công việc với chả công trình. Thôi dẹp!”.

Còn em, em chỉ biết nuối tiếc trong đau khổ. Nhớ mong anh lắm mà sao em vẫn tin lời bạn bè.

5 năm sau, em đã yêu một người hơn em mười tuổi. Lại những đứa bạn gái thân thiết nhất thầm thì. Đứa bảo: “Lấy chồng già tốt phúc lắm, họ chiều mình như công chúa, muốn gì được nấy”. Đứa bảo: “Lấy chồng già thế họ sẽ thành nô lệ của mình. Lẩm cà lẩm cẩm chán lắm…”. Lần này em chẳng nghe ai, em đi theo tiếng gọi của trái tim mình. Mà trái tim mình thì không rung động như đã từng rung động với anh. Chỉ nhơ nhớ, mong mong vu vơ thế nào. Với lại em đã lớn tuổi rồi, ở rừng về phố làm gì còn ai mà kén. Em đã nhận lời yêu của người đàn ông đó theo sự mối mai. Một lần chàng mời đi xem hát. Đến nhà hát mới vỡ lẽ đó là vở diễn cải lương chứ không phải ca nhạc. Chàng có vẻ thích thú với những làn điệu sầu bi, não lòng. Có lúc cao hứng còn hát theo quên cả có em bên cạnh. Mấy lần sau nữa lại mời đi xem cải lương. Lại vẫn say sưa hát theo quên hết sự đời. Em bực dọc bỏ về trước và tâm sự với mấy đứa bạn gái. Chúng nó nghe xong thét lên: “Bỏ ngay đi giời ạ, vớ phải lão già hâm mất rồi!”. Vì thế, em về đoạn tuyệt với chàng luôn mà không một lời giải thích. Còn chàng đã đau khổ phát khóc trước em.

Vài năm sau, vô tình xem một tờ báo lớn, em bỗng giật mình khi thấy ảnh chàng với một bài viết của ai đó. “Nghệ sĩ ưu tú An Phương – Người đã làm vẻ vang cho nền ca kịch cải lương nước nhà”. Đọc tiếp thấy chàng là thầy dạy, là đạo diễn, là diễn viên… Đọc kỹ thấy cái năm em yêu chàng chính là năm chàng đang theo đuổi một công trình nghiên cứu bỏ vệ luận án phó tiến sĩ về nghệ thuật dân tộc. Trời ơi!…

Còn bây giờ, tuổi em đã gần bốn chục. Em chẳng dám nghĩ gì về những người đàn ông. Anh cũng đã có một gia đình hạnh phúc. Nỗi nhớ mong ngày xưa đã chôn chặt đáy lòng.

Duy có điều em chẳng kể với ai. Đó là cái hôm em chợt đến văn phòng của anh. Em đến để chiêm nghiệm lại những gì bọn bạn em nói ngày xưa: “Anh sẽ lập dị, anh sẽ vì công việc mà quên vợ, quên con…”. Chúng mình đã nói chuyện thân mật như hai người bạn. Nhưng lúc em mời anh đi ăn trưa, anh nhất định từ chối mặc dù lúc đó đã muộn ,cả hai đều chưa ăn gì. Em nói thật rằng em rất đói. Nhưng anh vẫn không đi mà không nói lí do. Trời đổ mưa nặng hạt. Em ra về trong mưa với một tâm trạng bẽ bàng, xấu hổ không sao kể xiết. Bẽ bàng cho duyên và xấu hổ cho phận.

Biết kiếp nào mới có được anh?

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:
  1. No comments yet.
  1. No trackbacks yet.
Content (You can use Yahoo! Messenger Emoticons :D = smile)
Captcha