Home > Truyện ngắn tình yêu > Anh là thằng họ Sở

Anh là thằng họ Sở

Bị tai nạn giao thông, Bình được đưa vào bệnh viện trên Tây Nguyên cấp cứu. Chấn thương nặng nhưng nhờ bác sĩ giỏi tay nghề và hết sức tận tình, Bình đã được cứu sống.

Ra viện, Bình đem một khoản tiền lớn đến nhà biếu bác sĩ mổ chính. Bác sĩ tiếp Bình lịch sự, thân tình song vẫn kiên quyết không nhận tiền. Giữa lúc chủ từ chối, khách khẩn khoản, thì vợ bác sĩ đón cậu con trai chừng bảy, tám tuổi từ trường học về, Bình nhận ngay ra đó là Liên. Anh sượng sùng, bối rối, còn Liên nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, chủ động làm như không quen, chỉ chào hỏi lịch sự rồi phụ thêm lời chồng từ chối khoản tiền biếu. Bình ngại ngùng cất lại phong bì vào túi rồi ra về.

Bình phải vội vã ra về vì anh ta thấy cần phải tháo chạy trước những bằng chứng về tội lỗi phũ phàng anh ta đã gây ra cách đây khoảng mười năm trước cho người phụ nữ hiện giờ là vợ bác sĩ trưởng ê kíp mổ. Hồi đó, từ Hà Nội, Bình vào nghỉ mát ở một bãi biển miền Trung. Liên, vợ người bác sĩ kia, lúc ấy là một thôn nữ mới lớn rất xinh đẹp nhưng cũng rất hồn nhiên. Cô là nhân viên bán hàng trong một cửa hàng bán những đồ lưu niệm làm bằng vỏ sò vỏ ốc, gỗ, cói sản vật địa phương. Vốn đa tình trai tơ, đẹp trai và quen tán tỉnh mê hoặc các cô gái, gặp Liên, Bình đã thấy thích ngay và quyết gieo tình, chiếm lĩnh tấm nhan sắc thôn dã kia cho bằng được. Với tài nghệ chim gái sẵn có, chỉ qua vài lần tạt qua xem chọn mua hàng, Bình đã tán tỉnh quyến rũ được Liên. Trước khi Bình rời bãi biễn kết thúc đợt nghỉ mát trở về Thủ đô thì anh ta đã được cô thôn nữa xinh đẹp có tên là Liên kia hiến dâng trọn vẹn cả tấm lòng yêu cũng như tấm thân mỹ miều và sự trinh tiết đời con gái. Cũng bởi vì Liên khi đó ngây thơ trong trắng, đang khao khát yêu đương. Liên càng tin hơn khi Bình chỉ trong thời gian ngắn của mùa hè năm ấy đã thêm vài ba lần nữa từ Hà Nội vào với cô, nói lời ngọt ngào là quá yêu quá nhớ, rồi cuồng nhiệt ái tình thể xác.

Vì quá yêu quá tin nếu không muốn nói là quá ngây thơ dại dột trong những ngày hứa hẹn thề thốt, đêm say đắm yêu đương ấy, ru tình yêu cùng cuộc sống theo với sóng biển, gió khơi. Liên đã không hề hỏi kỹ, xác minh gốc gác địa chỉ của người con trai mà cô đã đem cả đời con gái của cô gửi gắm vào. Liên đâu biết là Bình chỉ theo thói yêu để chơi với Liên cũng như từng với nhiều cô gái khác mà gã trai tơ này từng gặp và chinh phục được. Anh ta chưa hề có ý định gắn bó tình yêu dẫn đến kết cục hôn nhân cùng với ai cả. Theo Bình, hãy chơi bời cho thỏa thích đã, chẳng dại gì mà vội lấy vợ. Kiểu yêu chơi ấy cũng sẽ hợp với những cô gái cũng yêu để chơi chứ chưa thích gắn bó, son sẽ không hợp với những cô gái sẵn sự chân thành, tin cậy trong tình yêu. Với những cô gái như Liên muốn gạ gẫm, chinh phục được thì cần lọc lừa dối trá. Với Liên, Bình đã thực hiện sự dối lừa này như đã từng sử dụng với một số cô gái khác. Tiếc thay là Liên đã cả tin, khi thấy Bình không vào nữa, vì nhớ, vì yêu cả vì sốt ruột lo lắng, Liên đã gọi điện thoại, rồi gửi thư theo những địa chỉ Bình cung cấp nhưng không sao có thể liên lạc được. Trong khi đó thì cùng với sự buồn nhớ là nỗi hoảng hốt lo lắng trước việc Liên có thai với Bình và vì đợi chờ ý kiến quyết định của người yêu sẽ lấy làm chồng, Liên không biết, không dám giải quyết thế nào với cái thai, khiến bụng cô cứ to lên dần.

Cố giấu kín tình trạng của mình, Liên đã đáp xe, ngược tàu ra Hà Nội tìm Bình. Nhưng địa chỉ mà Bình cung cấp là địa chỉ giả, làm sao mà Liên có thể tìm thấy Bình được. Buồn khổ, bối rối, sợ tai tiếng ê chề cho bản thân và cha mẹ, Liên không dám trở lại làng ven biển nữa. Chợt nhớ đến người chị họ đang sống ở vùng cà phê Tây Nguyên, Liên liền nghĩ đến sự chạy trốn vào trong đó cầu cứu người chị. Người chị sau khi nghe em thú thật mọi chuyện đã hết sức thương em sẵn sàng giúp em tạo lập cuộc sống ở vùng Tây Nguyên này, nhưng trước hết hãy phải đến bệnh viện giải quyết việc mang thai gây khó khăn cho tương lai trước đã. Người chị dẫn cô em họ đến gặp bác sĩ Kháng, bạn thân của chồng, đang làm phó giám đốc bệnh viện huyện, nhờ anh ấy giúp đỡ giải quyết. Bác sĩ Kháng đang trong tâm trạng buồn bã cô đơn sau khi người vợ trẻ mắc trọng bệnh chết sớm. Thấy cô Liên trong hoàn cảnh khó khăn trắc trở, Kháng cảm thương. Trái tim, cõi lòng người bác sĩ cộng với thực tế là cái thai quá lớn, cứ phá thai sẽ dễ ảnh hưởng đến tính mạng, uổng phí đời con gái và một trang nhan sắc hiếm có. Kháng khuyên cô giữ lại cái thai. Anh sẵn sàng nhận đứa con của Liên làm con của mình. Vợ chồng người chị đã rất cảm động và hoan nghênh, ra sức vun vén. Đám cưới đơn giản nhanh gọn được tổ chức. Một tình yêu và cuộc sống mới êm ấm hạnh phúc hứa hẹn nhiều tương lai tốt đẹp đã đến với Liên.

Bác sĩ Kháng, chồng Liên đã hết lòng yêu thương chăm sóc cô cũng như đứa con riêng. Anh tạo điều kiện để Liên học ngành y, thành y sỹ về làm việc cùng trong bệnh viện và ê kíp mổ của chồng. Chính hôm mổ cấp cứu cho người bị trọng thương qua tai nạn giao thông có tên là Bình kia, Liên đã phụ mổ cho chồng, cô đã nhận ngay ra người này là kẻ từng phụ tình, gây khổ cho cô. Nhưng với trách nhiệm của thầy thuốc trước bệnh nhân cũng như trách nhiệm của người phụ mổ cho bác sĩ mổ và để giúp cho chồng thành công trong ca mổ, Liên đã nén lòng căm giận xuống, bình tĩnh làm tốt công việc. Xong ca mổ, Liên đã mượn những lý do nghỉ ốm, nghỉ phép ra miền Bắc thăm quê để tránh chuyện khi Bình được cứu sống sẽ trở lại. Liên không hề muốn cho Bình biết là người Bình phụ tình đã cùng chồng cứu sống mình. Trong cơn hôn mê Bình đã không biết được điều đó cũng như trước đó không biết được là sau khi bị phụ tình Liên đã sống ra sao.

Bản thân Bình sau những mối tình chơi bời rồi vì nhu cầu tiến thân đã lấy con gái ông thủ trưởng cơ quan, nhưng cô này vừa xấu người vừa khó tính khó nết, khiến sau vài ba năm chung sống vì chịu không được, Bình đã phải ly hôn. Để tránh bị bố vợ cũ gây khó, anh ta đã xin nghỉ việc cơ quan, ra lập doanh nghiệp tư nhân. Cũng đã đôi lần nhớ lại trong tâm trạng tiếc nuối ân hận với người con gái năm xưa, Bình về lại vùng biển hỏi thăm Liên, thì được biết là cô ấy đã bỏ đi, hình như là vì buồn chán thất tình và chửa hoang gì đó. Chỉ thoáng chút ân hận thôi, rồi Bình lại quên đi trong các công việc làm ăn và những cuộc vui chơi, ái tình tạm bợ. Mới rồi vì một thương vụ phải vào Tây Nguyên, Bình đã không may gặp tai nạn giao thông, được đưa vào bệnh viện. Vết thương được chữa lành, chỉ để lại một vết sẹo nhưng đó là vết sẹo trong khoảng thân thể thường ngày vẫn được áo che kín nên người ngoài khó nhận biết và cũng không gây nhức nhối.

Chỉ khi đến nhà cám ơn người bác sĩ trưởng kíp mổ đã cứu sống mình, gặp vợ bác sĩ, không ngờ lại chính là người Bình đã phụ tình, nhất là gặp thằng bé giống Bình như tạc, anh ta mới nhói đau trong tim. May gặp được người yêu thương, cứu vớt, giờ đây Liên đã lành vết thương tình yêu xưa, hẳn chỉ còn lại vết sẹo mờ dần trong cõi lòng cô ấy. Song lại đến lượt vết thương ái tình tấy đỏ, khoét sâu trong lòng Bình vì thấy con đẻ của mình mà không dám nhận con, gặp người yêu xưa mình từng phụ bạc, giờ mình chịu ơn, mà xấu hổ, hối lỗi. Với vết thương này, Bình biết, dẫu rồi có thành sẹo thì cũng sẽ mãi là vết sẹo chẳng dễ che khuất như vết sẹo thực trên thân thể, mà luôn nhức nhối trong tâm can.

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:
  1. Chưa có bình luận nào.
Content (You can use Yahoo! Messenger Emoticons :D = smile)
Captcha