Home > Giải trí, thư giãn, X Files > Bi kịch tình xưa

Bi kịch tình xưa

Cuộc điện thoại bất ngờ

Lúc 15 giờ ngày 27.6.2003, Trường đang xem những mẫu đất trong phòng thí nghiệm thì chuông điện thoại di động reo vang. Trường nhìn số điện thoại lạ không hiểu ai gọi, Trường vừa nghe thì tiếng cười giòn vui vẻ vang lên, rồi tiếng một cô gái giọng Nghệ An: “Anh không nhận ra em sao?”. Trường nghe giọng của cô gái quen quen, nhưng chưa nhận ra ai nên ngây ra giây lát rồi từ trong sâu thẳm, hình ảnh người con gái Trường yêu năm nào bỗng hiện về trong trí nhớ. Trường reo lên: “Ôi Hòa, em Hòa phải không?”. Tiếng Trường đầy háo hức: “Anh nhớ em nhiều lắm, em vô trong này bao giờ vậy? Bây giờ em đang ở đâu?”. Tiếng Hòa nhỏ nhẹ pha chút nhõng nhẽo: “Anh yên tâm với hạnh phúc vợ đẹp con ngoan, công việc ổn định, thu nhập khá thì còn nhớ gì đến em nữa? Em làm việc ở Công ty H.C, huyện Thủ Thừa, Long An. Hôm vào đây làm việc, em về quê ghé thăm nhà anh nên ông cụ cho em số điện thoại này. Em còn biết anh đã có hai con rồi, gia đình khá giả. Chúc mừng anh nhé”. Trường nói vội: “Anh nhớ thương em lắm, mình gặp nhau nghe cưng?”. Hòa lặng đi giây lát rồi nói: “Thôi, gặp người yêu cũ vợ anh biết lại lôi thôi mệt lắm…”. Trường reo lên: “Không sao, anh nhớ em lắm, anh đến công ty đón em ngay bây giờ…”.

Tối đó trong quán cà phê trên hương lộ 6 ở thị trấn Thủ Thừa, Trường và Hòa ngồi bên nhau tâm sự. Trường năn nỉ Hòa bằng những lời ngọt ngào rồi âu yếm cô. Còn Hòa thì ái ngại với tình cảm quá nhiệt tình của Trường. Họ ôn những kỷ niệm một thời yêu nhau bằng giọng thổn thức nghẹn ngào: “Vợ chồng anh không hạnh phúc nên lúc nào anh cũng chỉ nhớ đến em, Trường thổ lộ. Hỏi thăm biết em chưa lấy chồng nên anh càng nhớ thương em nhiều”. Hòa khuyên Trường nên lo cho hạnh phúc gia đình nhưng Trường bảo gia đình không có hạnh phúc nên cuộc sống rất buồn. Rồi Trường nói: “Tình yêu có bao giờ muộn, bây giờ anh vẫn yêu em, yêu hơn bao giờ hết”. Thế rồi tối đó Trường gọi điện thoại về nhà báo cho vợ biết anh ở lại công ty làm cho xong việc để kịp giao mẫu hàng cho bên đối tác”.

Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, chuyện tình vụng trộm của Trường và Hòa đã bị chị Lê Thị Mộng Lan phát hiện. Lúc này thì Trường vênh váo không thèm giấu vợ, và còn cảnh cáo rằng: “Em liệu hồn mà sống nghe chưa, đừng có đùa với thằng này”. Từ lâu nay chị Lan có biết chồng mình thường xuyên đi lại với người yêu cũ, song chị cố lờ đi để giữ hạnh phúc gia đình thì Trường lại càng vênh váo rồi tối hôm đó, hai vợ chồng va chạm trong sinh hoạt gia đình. Chị Lan lôi tên cô người yêu cũ của Trường ra rủa thì Trường túm cổ áo cho mấy tạt tai. Trường bỏ nhà đi nhậu thì Lan gọi điện thoại gặp Hòa. Hòa vừa “A lô…” thì tiếng người đàn bà lạ hỏi: “Hòa đấy hả? Mày hãy buông tha chồng tao ra, đừng lao đầu vào mà phá hạnh phúc gia đình người khác”. Nghe những lời nhục mạ, Hòa biết đó là Lan – vợ của Trường. Hòa cũng dùng những từ ngữ chợ búa với Lan làm chị phải cúp máy.

Không thể thả lỏng chồng như những năm qua, Lan luôn kiểm tra thời gian, tiền bạc của chồng. Lan biết Trường rất thương hai đứa con nên mỗi lúc ghen tuông. Lan luôn lôi hai đứa con vào cuộc. Hai đứa con thì đứng về phía mẹ lên án Trường làm anh cảm thấy không có đồng minh. Sau đó nhiều lần Lan gọi điện thoại gặp Hòa chửi rủa thậm tệ, nhưng lần nào Lan cũng không chịu nổi những lời chua cay độc địa của Hòa nên càng đay nghiến chồng.

Hôm Hòa cùng Trường thuê phòng trọ ở thị trấn Bến Lức, Hòa cười buồn nói với Trường: “Anh về dạy lại vợ anh đi. Bà ta mà chanh chua quá em phá tanh bành cho coi!”. Trường cũng cảm thấy cuộc tình này không đi đến đâu nên trong quan hệ của gã với Hòa hôm nay nhạt nhẽo, Hòa cũng cảm thấy không còn thắm thiết nữa nên cũng chẳng mặn nồng.

Khuya ngày 10.12.2008, Hòa gọi điện cho Trường, sau những lời thăm hỏi, Hòa hẹn Trường tối 12.11.2008 đến quán cà phê Hương Xưa ở thị trấn Bến Lức, gần chỗ làm việc của Trường. Thấy giọng Hòa buồn, Trường an ủi hỏi: “Anh đã đánh con vợ đanh đá một trận rồi. Mai mình gặp nhau anh sẽ…”.

Đêm định mệnh

Trời tối một lúc thì Trường chạy xe đến dừng trước quán. Nhìn thấy Hòa mặc đồ đẹp, Trường nói giỡn:

– Hôm nay bận đồ quá đẹp, đẹp thế này chắc anh…

– Đẹp gì cái thân em… Thấy Hòa buồn, Trường nói chuyện vui, song Hòa bảo, hôm nay chúng mình chia tay nhau. Trường nhâm nhi cà phê nhìn Hòa. Cả hai im lặng.
Lúc sau Hòa nói nhỏ:

– Hồi đầu năm anh bảo em đưa cho anh ba triệu mua quà tặng vợ, bây giờ không gặp nhau nữa, anh đưa lại tiền để em lo việc riêng.

Trường đứng bật dậy rít lên:

– Anh tưởng em cho anh, sao bây giờ lại đòi, kỳ vậy?

– Em nói cho anh hồi nào. Anh hỏi em có tiền đưa anh mượn, em mới đưa, chớ tiền đâu mà em cho không.

– Em hỏi bất tử anh làm sao có tiền.

– Có hay không là chuyện của anh, vay thì phải trả. Thế thôi!

Hòa đứng dậy kêu chủ quán tính tiền. Thấy Hòa ra khỏi quán, Trường cũng lấy xe ra theo. Trường bảo Hòa lên xe chở về Thủ Thừa, khuya rồi không còn xe đò, ai lại đi xe ôm.

Hòa lên ngồi sau lưng Trường. Lúc xe rẽ vào hương lộ 6, Hòa hỏi:

– Anh tính khi nào có tiền trả cho em để em còn biết.

Trường quay đầu lại gắt to trong khi xe vẫn chạy nhanh. Lời qua tiếng lại, Trường dừng xe đánh mạnh làm Hòa từ trên xe té nhào xuống đường. Đêm khuya, đường vắng, Hòa lăn lộn dưới đường chửi Trường. Như con thú dữ, Trường nhào tới bóp cổ Hòa rồi lấy con dao Thái Lan đâm nhiều nhát vào thân thể người con gái mà bao năm hắn ôm ấp yêu thương. Lẳng đi trong đêm khuya, Trường thở dốc rồi quẳng xác Hòa xuống bờ ruộng, lên xe phóng về nhà ở khu phố 2, phường Hiệp Thành, quận 12, Tp. Hồ Chí Minh thay quần áo rồi lên giường nằm nhưng không sao ngủ được.

Chiều 15.12.2008, Nguyễn Viết Trường ngồi nhìn những mẫu đất trong phòng thí nghiệm thì xe cảnh sát đỗ xịch trước cổng. Trường run bắn người khi các anh công an ập vào phòng. Nhưng trước phiên tòa, Trường chẳng tỏ ra chút gì ân hận, trong khi chị Lan thì khóc nấc lên đau đớn khi tòa tuyên án tử hình chồng mình.

Categories: Giải trí, thư giãn, X Files Tags:
  1. Chưa có bình luận nào.
Content (You can use Yahoo! Messenger Emoticons :D = smile)
Captcha