Archive

Archive for February, 2010

Các sao giàu vãi!

February 28th, 2010 No comments

Nguồn trích dẫn: http://www.cand.com.vn/vi-VN/vanhoa/2010/2/126861.cand

Ngô Mỹ Uyên
Giới buôn bán bất động sản tại TP HCM loan tin rằng căn biệt thự kiểu Pháp của “nữ hoàng ảo thuật” Ngô Mỹ Uyên có giá trên 10 triệu USD, quy đổi theo tỉ giá USD đã được điều chỉnh thì căn biệt thự của Uyên tròm trèm gần 200 tỉ đồng. Ấy là nghe người kinh doanh bất động sản nói vậy, chứ nhìn vào nội thất của căn biệt thự này chắc hẳn không ai dám đưa ra cái giá để mua nó. Căn biệt thự sang trọng đến mức cứ ngỡ rằng chủ sở hữu nó phải là ông vua dầu mỏ nào đó đến từ xứ sở Arập chứ không phải là… người Việt.
Căn biệt thự của Ngô Mỹ Uyên gồm 3 tầng lầu, từ trần nhà, cầu thang, phòng tắm, sân thượng, quầy bar, thang máy… tất tần tật những thứ được nhìn thấy trong căn nhà này đều phản chiếu một màu vàng rực bởi lớp vàng mạ 24K!

Hà Kiều Anh
Cái giá của căn biệt thự vườn này không dưới 2 triệu USD, và nếu ai biết chuyện Hà Kiều Anh tích góp vốn từ những vụ kinh doanh nhỏ như mua nhà, trang trí lại nội thất rồi… bán lại thì sẽ không ngạc nhiên khi muốn biết người đẹp này lấy đâu ra lắm tiền đến thế. Mà cũng có thể, nếu dư luận biết rằng khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố Vũng Tàu, do chồng của Hà Kiều Anh làm chủ đầu tư, nghe đâu mới thi công xong giai đoạn 1 nhưng chi phí đầu tư đã khoảng 500 tỉ đồng, thì sẽ chẳng mất thời gian để đoán già đoán non về tiềm lực kinh tế của Hà Kiều Anh làm gì.

Cẩm Ly
Cách đây chừng hơn một tháng, nữ ca sĩ Cẩm Ly cũng đã bỏ ra hơn 1 triệu USD để sắm cho mình cùng chồng và hai con gái căn nhà với diện tích 400m2 tại khu đô thị Sunrise City, quận 7. Không có quá nhiều điều để nói về căn nhà mới của mình, ngôi sao dòng nhạc dân ca này chỉ nói đơn giản rằng chị thích căn nhà trên bởi sự sang trọng của nó mang lại.

Đàm Vĩnh Hưng
Nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng cũng đã quyết định chi gần 3 triệu USD để mua Penthouse – một dạng biệt thự trên không với hai tầng lầu, và thường nằm ở vị trí cao nhất trong tổng thể xây dựng một tòa nhà cao cấp. Với diện tích căn biệt thự trên không gần 700m2 cùng cái giá trên 50 tỉ đồng, Đàm Vĩnh Hưng đã chính thức khoác lên mình sự xa hoa cuối cùng của một danh ca thành đạt ngoài nhẫn kim cương, xe hơi sang trọng hoặc áo khoác lông thú vài nghìn USD. Có thể miêu tả về căn biệt thự trên không Penthouse của Đàm Vĩnh Hưng theo đúng cái cách mà các nhà kinh doanh quảng bá đến những đối tượng đủ năng lực tài chính để “dòm ngó” sản phẩm của mình.

Cách tính lương hưu

February 28th, 2010 2 comments

Khà khà, không có gì là sớm cả, chẳng mấy mà sáu bẩy mươi tuổi, ta sẽ về hưu =))

Cách tính tiền lương hưu sẽ được tính theo công thức sau: Lương hưu = Tỷ lệ lương hưu (x) Lương bình quân đóng bảo hiểm xã hội.

Trong đó, tỷ lệ hưởng lương hưu tính theo thời gian đóng bảo hiểm xã hội như sau: 15 năm đầu = 45%, cộng thêm 2% (nam) hoặc 3% (nữ) cho mỗi năm tiếp theo. Lương hưu tối đa không quá 75%.

Lương bình quân (gia quyền) đóng bảo hiểm xã hội:

Toàn bộ thời gian đóng bảo hiểm xã hội được hưởng lương (hệ số) theo khu vực nhà nước: Tính bình quân 5 năm cuối (nếu tham gia bảo hiểm xã hội từ trước 1995); tính bình quân 6 năm cuối (nếu tham gia bảo hiểm xã hội từ trước 2001); tính bình quân 8 năm cuối (nếu tham gia bảo hiểm xã hội từ trước 2007); tính bình quân 10 năm cuối (nếu tham gia bảo hiểm xã hội từ 2007 trở đi).

Toàn bộ thời gian đóng bảo hiểm xã hội được hưởng lương không theo hệ thống thang, bảng lương Nhà nước: tính bình quân toàn bộ thời gian đóng bảo hiểm xã hội.

Đối với trường hợp người lao động có thời gian hưởng lương theo khu vực Nhà nước và thời gian không theo thang, bảng lương Nhà nước, lương hưu được tính bằng công thức: (L1 + L2)/ toàn bộ thời gian đóng bảo hiểm xã hội.

Trong đó, L1 = lương trong khu vực nhà nước tính bình quân (như trên) (x) Tổng số tháng trong khu vực Nhà nước; L2 = tổng tiền lương toàn bộ thời gian đóng bảo hiểm xã hội trong khu vực không nhà nước.

Mày buôn lậu gì thế

February 25th, 2010 No comments

Tèo đạp xe đạp hì hục vượt biên giới Trung Quốc Việt Nam, trên vai đeo hai cái bao lớn, oằn cả cổ.

Tay công an biên phòng chận lại.

CA: Tèo, mày mang hai bao gì vậy?
Tèo: Dạ, hai bao cát thôi anh ơi.
CA: Xạo mày! Đưa đây xem!

Tay công an rọc bao, đổ ra, khám xét, đem cả vào phòng, phân tích một hồi, chỉ thấy toàn
cát thiệt, đành cho Tèo đi.

Ngày hôm sau, Tèo cũng qua biên giới, lại hai cái bao, tay công an lại xét, vẫn chỉ cát.

Thế là từ đó, ròng rã ba năm, ngày nào Tèo cũng mang hai bao cát. Sau đó Tèo mất tiêu, thì không đi thấy nữa.

Một ngày nọ, tay công an giải ngũ, về Sài Gòn, gặp Tèo đang chểm chệ nhậu ở
quán bia đen, hắn mon men lại.

CA: Tèo à, tao biết mày chắc chắn phải buôn lậu một thứ gì đó, nhưng dù tao đã được huấn luyện
đầy đủ, trung ương dạy tao hết các mánh khóe bắt buôn lậu, mà tao ba năm nay cứ ấm ức,
chằng nghĩ ra mày diếm cái gì. Thôi thì giờ tao đã nghĩ việc, mày làm ơn cho tao biết
cái bí mật của mày đi. Tao thiệt phục mày sát đất.

Tèo đắn đo một lúc rồi nói:

Hì hì, có gì đâu anh, lúc ấy em buôn lậu ………..XE ĐẠP

Categories: Chưa phân loại Tags:

Lương bao nhiêu là đủ (Eva)

February 25th, 2010 No comments

Dù bạn làm ở cơ quan nhà nước hay doanh nghiệp tư nhân hoặc công ty nước ngoài đi chăng nữa thì có một thực tế là dù lương bạn 2 triệu hay 20 triệu thì bạn vẫn sẽ luôn cảm thấy chưa hài lòng với nó đúng không?
Em được hẳn 1.500.000đ chị à!

Tôi khá bất ngờ khi gặp Loan ở khu công nghiệp Tân Tạo – Hồ Chí Minh, trông Loan nhanh nhẹn và hoạt bát khác hẳn hình ảnh cô công nhân quê Bắc Ninh gầy gò, đen nhẻm với dáng vẻ mệt mỏi cách đây 2 tháng mà gặp tôi ở khu công nghiệp Nam Thăng Long – Hà Nội.

Loan chuyển vào trong Hồ Chí Minh đã được gần 1 tháng theo lời rủ rê của người chị họ đã làm trong này từ khá lâu. “Cuộc sống của công nhân chúng em thì ở đâu cũng vậy mà chị!” giọng Loan bỗng chùng xuống khi nghe tôi hỏi về đời sống công nhân trong này.

Đến phòng Loan chơi, tôi mới thấy hết được cuộc sống của những người công nhân xa quê. Căn phòng vỏn vẹn có hơn chục mét vuông mà có tới 3 người ở, tất cả đồ đạc cá nhân được Loan để hết trong cái thùng nhôm ở dưới tấm phản, đồ dùng chung của mấy chị em thì chỉ có mấy cái bát, vài cái chậu nhựa mà thôi…Thấy tôi nhìn ái ngại, giọng Loan như giải thích: “Chúng em đi làm cả ngày mà chị, chiều tối mới về tới nhà ăn linh tinh rồi lăn ra ngủ nên cũng chẳng sắm sửa gì cả”.

Là con gái, nhưng có bao giờ Loan dám mua cho riêng mình thứ gì đâu mà tiền thuê nhà, ăn uống rồi sắm sửa đồ dùng cá nhân hàng tháng cũng tốn cả… triệu bạc! Đi xem phim, đi cà phê buổi tối có lẽ là những thú vui xa xỉ mà Loan cũng như khá nhiều công nhân không dám nghĩ tới. Ấy vậy mà khi tôi hỏi lương hàng tháng được bao nhiêu? Giọng Loan như vui vẻ hẳn lên: “Em được hẳn 1 triệu rưỡi chị à! Hơn 300 nghìn so với hồi ngoài Bắc nữa, tháng nào em cũng tiết kiệm được 500 nghìn gửi về cho mẹ.”

Không thèm Parkson nữa…

Minh bắt tôi nghe nó kể lể qua điện thoại đã gần 90 phút. Mà chuyện có gì đâu cơ chứ, hôm cuối tuần nó với lão chồng sắp cưới qua Parkson mua đồ, lão ấy mua tặng nó chiếc túi Louis Vuitton. “Trông đẹp lắm mà giá chỉ có hơn hai ngàn đô…” – Minh nói. Hôm sau hí hửng vác đi làm thì thấy một con bé làm dưới tầng 12 có một cái y hệt, nhìn kĩ thì biết là hàng fake của Quảng Châu, nhưng Minh tức lắm. Nó bảo tôi: “Kiếm đồ độc giờ khó lắm, lão ấy oke rồi. Cuối tháng này hai đứa bay sang Sing mua đồ cho sướng. Mày mua gì không tao mua giùm cho!”

Làm phó phòng Marketing cho một công ty truyền thông lớn. Thu nhập của Minh luôn là niềm ao ước của mấy đứa bạn chơi thân trong nhóm. Nhưng là bạn thân của nó mới biết, tháng nào Minh cũng phải xin thêm ba mẹ năm bảy triệu để… tiêu vặt. Bởi lương thưởng được bao nhiêu, Minh đổ hết vào việc đi shopping.

Đồ đạc của Minh toàn bộ đều là hàng hiệu của những hãng nổi tiếng thế giới, có nhiều món đồ Minh mua về rồi không ưng ý lại vứt vào một xó chẳng bao giờ đụng đến…nên dù lương hơn ngàn đô nhưng Minh luôn cảm thấy thật thiếu thốn! Lúc nào nó cũng có thể cằn nhằn: “Giời ạ! Bao giờ mới được tăng lương đây cơ chứ!”

Lương chẳng bao giờ là đủ nếu bạn không biết cách chi tiêu

Tất nhiên, mọi sự so sánh đều khập khiếng bởi mỗi chị em Eva nhà mình đều có môi trường, cuộc sống khác nhau. Nhưng hãy luôn tỉnh táo trong sử dụng đồng lương mình kiếm được bạn nhé. Và hãy nhớ đồng tiền luôn chỉ là phương tiện để giúp cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn chứ không phải là mục đích của cuộc sống bạn nhé!

Categories: Chưa phân loại Tags: , , ,

Giấc mơ chồng làm sếp

February 23rd, 2010 No comments

Giữa thời buổi kinh tế thị trường, biết bao hàng quán phải đóng cửa vì khó khăn, còn mình lại mở thế này chẳng biết lãi lời sẽ ra sao? Hơn nữa, mấy chuyện kinh doanh quán xá này anh chưa từng làm và cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào cả. Dù những điều này, Hoàng đã nói rõ với vợ từ trước, nhưng anh không ngờ, Huyền vẫn quyết tâm mở quán cho bằng được.

- Anh yên tâm, em đã học hỏi kinh nghiệm của bạn bè, từ khâu trang trí cửa hàng cho đến cách pha hãm các loại trà rồi. Anh chỉ có mỗi việc là quản lý nhân viên và cân bằng mọi thứ sổ sách thôi.

Nói là vậy nhưng bao nhiêu vốn dồn cả vào đây, kinh doanh không có lãi thì chỉ có nước bán nhà mà trả nợ.

Hoàng vốn là nhân viên văn phòng, mức lương thường thường bậc trung. Ngày còn yêu nhau, Huyền luôn tự hào anh là người hiền lành, dáng vẻ thư sinh nhưng đến khi lấy nhau, Hyền bắt đầu không thích công việc của chồng vì lương thì thấp, suốt ngày lại phải vâng vâng dạ dạ người khác. Có những lúc Huyền tư lự:

- Cứ làm ở đó thì bao giờ mới mở mày mở mặt ra được? Em thấy bây giờ người ta lao vào làm ăn kinh doanh ầm ầm, tiền vô như nước. Không thì cũng làm ông này ông nọ, bét nhất cũng phải chức trưởng phòng, chứ cứ quanh quẩn với vài ba thứ giấy tờ như anh thì mãi mãi cũng chỉ thế thôi.

Lúc ấy, Hoàng chưa hiểu ngay ý của vợ nên chỉ cười:

- Muốn được thăng tiến thì mình cần có sự cống hiến về thời gian và công sức cho công ty lâu dài chứ.

Dần dần, mong muốn của vợ trở thành áp lực tâm lý nặng nề đối với Hoàng khiến anh trở nên khó chịu và hay cáu gắt, nhưng Huyền vẫn chỉ nóng lòng mong chồng mình làm sếp gì đó để được oai, được hãnh diện. Nghe bạn bè mách nước gợi ý, Huyền quyết định mở quán với quy mô lớn. Cùng lúc đó, công ty của Hoàng đang gặp khó khăn, Huyền tỉ tê khuyên chồng nghỉ công việc quèn ấy để ở nhà lo cho cửa hàng. Hoàng không đồng ý vì công việc lương có thấp thật, nhưng đó là niềm đam mê của anh. Huyền vẫn cố đặt Hoàng vào sự đã rồi khi cô sửa sang lại tầng 1 của nhà thành cửa hàng và tiến hành thuê nhân viên. Huyền bảo:

- Đấy, giờ bao nhiêu tiền bạc đầu tư vào đấy, anh không ở nhà chăm lo là đi đứt. Thử hỏi mấy đồng lương của anh có thấm tháp gì.

Hoàng giật mình khi biết vợ đã tự ý rút hết tiền tiết kiệm và vay thêm nội ngoại để mở cửa hàng. Anh rất giận vì vợ tự ý quyết định việc hệ trọng như thế mà chẳng bàn bạc gì với mình. Cực chẳng đã Hoàng đành ở nhà quán xuyến hàng quán cùng vợ.

Bạn bè bảo Hoàng có số sướng, lấy được người vợ có đầu óc kinh doanh, biết lo biết liệu. Nhưng giữa cái thời nhà hàng mọc lên như nấm, dù đã rất chiều khách, đã trang trí mới lạ đặc biệt, nhưng quán trà đạo của hai vợ chồng vẫn thưa khách. Tháng đầu tiên, quán mới đi vào kinh doanh nên lỗ là chuyện đương nhiên, hai vợ chồng chép miệng cho qua.

Nhưng đến tháng thứ ba, thứ tư thì Hoàng không chịu nổi nữa. Công việc nhàm chán, đầu tư nhiều mà lợi nhuận ít, vợ chồng bắt đầu lời ra tiếng vào. Hoàng trách vợ ham làm giàu vô lối làm thâm hụt cả tiền tiết kiệm, lại phát sinh nợ nần. Huyền nước mắt ngắn dài trách chồng vô tâm vì những gì cô làm cũng chỉ vì gia đình, vì anh.

Không đủ khả năng bù lỗ và duy trì, quán trà đạo đóng cửa. Hoàng thất nghiệp, lại vác cái đơn xin việc đi các công ty gõ cửa. Mỗi lần về nhà nhìn thấy mặt nhau là vợ chồng lời qua tiếng lại suốt. Cũng may, Hoàng nhanh chóng xin được việc, nếu không căng thẳng trong nhà chẳng biết bao giờ mới chấm dứt. Hoàng đã quá sức mệt mỏi với cái kỳ vọng mong chồng làm sếp của vợ. Sau thất bại do vội vàng, Huyền cũng ân hận nhưng lòng vẫn ngậm ngùi: Không biết bao giờ chồng mình mới làm sếp?