Archive

Archive for the ‘Truyện ngắn tình yêu’ Category

Truyền thuyết Hoa hồng xanh

February 12th, 2015 2 comments

Ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.

Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả. Nó bèn xin công chúa rằng:

- Xin lỗi công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không?

Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa.Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

- Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất…

Thế là người ta lại chán nản bỏ đi. Vì vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì… Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: “Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ”.

Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:

- Xin lỗi công chúa – Tôi thật là hậu đậu- thằng ngốc hốt hoản.

- Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra những bông hoa này.

Thằng ngốc ngạc nhiên quá “Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!”

- Rất đơn giản thưa công chúa… Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng… Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa.

- Tôi vụng về quá đi mất-xin lỗi công chúa.

- Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới. Read more…

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:

Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh

September 4th, 2011 No comments

(Dân trí) – Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó

Read more…

Tình yêu của một con đĩ

July 17th, 2011 2 comments

Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình… Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước… Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó…

Đối với ai đó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Họ cần tiền và họ biết, khó có cái nghề nào cho họ đủ số tiền nó cần như nghề này.

Họ coi nó là 1 nghề, và họ ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.

Nhưng…

lý do…của nó lại là…

Gia đình nó có “truyền thống” như vậy!
Read more…

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags: ,

Hạnh phúc muộn màng

April 24th, 2011 No comments

Thấm thoát đã 4 năm có lẻ kể từ ngày bà Mến ra sức ngay cản tình yêu của Linh và Tuấn – con trai bà. Mà lí do cũng thật chua xót, chỉ vì Linh là cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học, gia đình nghèo. Bà Mến khăng khăng với con trai “nó yêu con cũng chỉ vì tiền của nhà mình, vì muốn có hộ khẩu Hà Nội”. Ngày đó, Tuấn cũng một mực bảo vệ tình yêu, nhưng không lại với bà Mến, khi bà đem cái chết ra buộc Tuấn phải lựa chọn. Bố mất sớm vì tai nạn giao thông, Tuấn không thể làm đau lòng mẹ.
Read more…

Truyện ngắn Đành thôi

December 26th, 2010 No comments

Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một góc quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.

Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ…