Archive

Posts Tagged ‘family’

Về quê ăn việc họ Phùng

October 28th, 2012 No comments

Việc họ Phùng quê mình thường được tổ chức vào ngày giỗ tổ 16-09 âm lịch hàng năm. Năm nay tổ chức sớm vào chủ nhật (14-09 âm) để con cháu gần xa được thuận lợi về mặt thời gian, tham gia đông đủ hơn.

Thời gian: 28/10/2012 (dương lịch)
Địa điểm: Nhà thờ họ Phùng (thôn Xuyên Dương, xã Xuân Dương, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Nội)
Lý do kết hợp: khánh thành phần mộ tổ ở xóm Trại, vào họ cho một số con cháu.

Mình ngồi lót dép hóng được một vài thông tin:
- Ban kiến thiết (bác Hiến đại diện) báo cáo chi tiết về chi phí xây dựng phần mộ tổ ở xóm Trại:
+ Mỗi đinh 200K. Đã thu 238(?)/297
+ Quỹ còn năm 2011 và lãi ngân hàng:…
+ Bia đá được các gia đình ông bà… tài trợ
+ Tổng thực chi để hoàn thành: > 100 triệu (mình không nhớ)
// Kết luận: tạm thời đang âm khoảng 10 triệu :”> Thông báo, notify lại để các đinh ở xa nộp xiền.
+ Trong sáng nay con cháu đã ủng hộ được 15 triệu
- Ban khuyến học báo cáo:
+ Năm 2012 có 2 cháu đỗ đại học (các cháu giỏi mầm non, tiểu học – THCS – THPT, hs giỏi huyện, trung cấp, cao đẳng tăng cả về số lượng, lẫn chất lượng)
+ Quỹ khuyến học quá eo hẹp, năm vừa rồi lại không thu do tập trung cho xây mộ tổ :-s. Hiện tại còn hơn 1 triệu. Đi họp, so với các xã khác (?!) thấy quỹ khuyến học của họ 10, 20 và có nơi là 30 triệu :”>
// Vợ chồng cô chú Minh – Loan (con cụ Sen – mới xây lại nhà toàn gỗ 3 tỷ ở quê =P~) ủng hộ quỹ khuyến học luôn 500K.
- Cụ Sen phát biểu ý kiến: (trong họ cụ Sen và cụ Lãng là các cụ đang có level cao nhất!!!)
+ Ghi nhận sự thành công trong việc hoàn thành mộ tổ ở xóm Trại
+ Đề xuất chuẩn bị lên plan tu sửa nhà thờ họ với tinh thần: “Uống nước nhớ nguồn, Người có của, Người có công, Đồng lòng là xúc tiến”
- Một bác ở Yên Bái về muốn chụp ảnh mọi người trong họ “xếp 4 hàng, hàng 1… ngoài trời, không phông bạt…” nhưng do thời tiết không ủng hộ, bão Sơn Tinh đang chuẩn bị về nên không thực hiện được!

Như một bài văn, có đầy đủ các phần Mở bài, thân bài và Kết luận. Báo cáo xong xuôi, ban tổ chức có lời chốt kết thúc công việc và xin mời các ông, bà, anh em- con cháu vào mâm (25?!) oánh chén…

Sống ở đâu thì phải know vài thứ ở đấy

August 20th, 2012 No comments

Từ tháng 08 năm ngoái (2011) , hộ khẩu thường trú  của mình là ở khu tập thể K5, tổ dân phố 3, phường Mộ Lao (trước hồi còn học đại học mình cứ nhầm là Mỗ Lao @.@), quận Hà Đông, Hà Nội. Các việc liên quan tới một số giấy tờ, thủ tục hành chính không còn đơn giản và dễ dàng như ở quê nữa, hôm nay tiện lúc đang search một số thông tin về chính sách, đơn từ, biểu mẫu, tranh thủ note lại các địa chỉ cần thiết để sau này tiện bề tra cứu.

UBND = Ủy ban nhân dân (mục đích cho search google có lúc sẽ ra trang này :P)

Ủy ban nhân dân quận Hà đông (là đơn vị cấp dưới trực thuộc Ủy ban nhân dân thành phố Hà nội):
- Địa chỉ = Số 4 Hoàng Văn Thụ, Phường Nguyễn Trãi, Hà Đông, Hà Nội.
- Điện thoại: 04.33517085
- Chủ tịch = Lê Cường (khóa 19, nhiệm kỳ 2011-2016, thay ông Phạm Khắc Tuấn)

Ủy ban nhân dân phường Mộ Lao:
- Địa chỉ: Khu đô thị Mỗ Lao (gần trường THCS Mộ Lao)
- Điện thoại: 0433560175
- Chủ tịch: Nguyễn Văn Long

Bố ơi

August 2nd, 2012 1 comment

Con yêu bố nhiều lắm. Con yêu bố bằng một tình yêu chưa bao giờ nói thành lời. Và hôm nay, con muốn thì cũng không bao giờ có cơ hội để nói cho bố nghe rằng con trai của bố yêu bố rất nhiều, thương bố rất nhiều.

Bố đã đi xa. 2 giờ sáng, con nghe điện thoại đổ chuông. Cô gọi và con biết điều gì sắp xảy ra. Con vội vàng mặc quần áo, bỏ màn không gấp, khóa cửa đi xuống sân. Cô và em đang đứng chờ. Con òa khóc. Con biết con mất bố rồi bố ơi…

Con về đến nhà, không gian ngoài đầu ngõ vẫn rất yên ắng. Con bỗng hi vọng bố vẫn còn thở, còn chưa nhắm mắt để con xà vào bố, ôm bố từ biệt lần cuối cùng. Nhưng không, vào cổng, con thấy họ hàng đang bàn bạc ở ngoài sân rồi. Con nức nở lao vào nhà, và bố đã ra đi…

Thế là chỉ qua có một ngày con ra Hà Đông đi làm thì khi về bố đã bỏ con đi. Hai ngày cuối tuần, con biết bố bệnh nặng rồi, nhưng con không nghĩ bố ra đi nhanh như vậy. Con ước gì được ở bên bố những giờ phút cuối cùng, trước lúc bố ra đi. Nhưng có lẽ bố không muốn con, cũng như các bác, các anh/chị ở bên khi bố ra đi để nỗi đau của người ở lại không giằng xé, cho bố thanh thản ra đi. Bố ra đi bên mẹ con, trong vòng tay của mẹ con – người mà bố yêu thương nhiều nhất trên cuộc đời này.

Hôm nay, cúng tuần bố xong xuôi, gạt lại nỗi đau, con lại phải ra Hà Đông, sớm mai còn đi làm. Trước khi đi con thắp hương vái bố. Con muốn thủ thỉ trước khung ảnh bố “Bố ở nhà, cuối tuần con lại về bố nhé” mà sao con không thể nói nên lời. Bặm môi, con lại chỉ biết khóc, kìm lòng, chào mẹ, bác, thím và các anh, các chị.

Ra ngoài này thì trời mưa bố ạ. Một mình trong căn phòng, con lại thấy cô đơn, thấy lạnh lùng. Buồn lắm bố ạ. Con tắm, con lấy khăn mặt của bố xoa đầu và tưởng tượng bàn tay bố đang xoa đầu con. Con nhìn chiếc bàn chải, tìm chiếc chén bố hay dùng uống rượu, rồi ôm chiếc gối bố con mình vẫn thường gối. Vật ngay đây nhưng bố ở nơi đâu.

Bố rất yêu mẹ con con bố nhỉ. Bố và con thường nói chuyện với nhau qua mẹ. Cả hai đều rất yêu, thương nhau nhưng chẳng bao giờ bộc bạch qua những câu nói yêu thương, ngọt ngào. Để giờ đây, khi mất bố rồi, con lại mơ được trở về những ngày giờ bên bố. Con nhớ những mùa đông, con rúc vào nách bố, tựa đầu lên tay bố. Con nhớ những buổi sáng, bố dậy sớm, sợ con tỉnh giấc lại nhẹ nhàng khép cửa ra ngoài sân hút thuốc lào. Con nhớ những bữa cơm con ăn nhanh, kệ bố một mình với chén rượu. Con nhớ lại bao kỷ niệm giữa hai bố con…

Con lại đang khóc bố ạ. Tại sao nước mắt lại chảy bố nhỉ. Những ngày bố bệnh, mẹ khóc là con lại quát. Con cố tỏ ra cứng rắn, cố để làm sao cho bố an tâm chữa bệnh. Để rồi những khi không kìm được, con lại phải chạy vội ra ngoài, chui vào nhà tắm, cắn tay khóc cho khỏi thành tiếng.

Khóc cho đỡ buồn, khóc cho đỡ đau thương. Nhưng nước mắt của con giờ bố có thấy không. Nước mắt của con đâu có làm bố được sống trở lại. Con sẽ vui, tiếp tục sống thật tốt theo lời bố dạy “sống là phải có tâm”. Bố hãy yên lòng nơi thế giới bên kia.

Yêu bố nhiều, như bố cũng đã biết
Con trai của bố
Phùng Văn Huy
20h10′, ngày 23/07/2012

Bố mất lúc khoảng 1h30′ sáng thứ ba, ngày 17 tháng 07 năm 2012 (tức 29 tháng 05 âm lịch). Ngày sinh của bố là 01/07/1956 (giấy tờ pháp lý 1957)

Ngày của cha?!

June 17th, 2012 No comments

Ngày Của Bố là ngày Chủ Nhật thứ 3 của tháng 06!!!

Với cá nhân mình, mình chả biết ngày này là cái ngày khỉ gì. Hôm nay thấy xuất hiện trên face, báo chí thì Google thử cho nó biết thôi.

Ngày nào thì ngày, có nhiều khi cãi lại, nhiều khi làm bố mẹ buồn lòng, nhiều khi cả 2 phía đều giận nhau lắm lắm nhưng bố, mẹ và con vẫn biết rõ là “Cả nhà ta cùng thương yêu nhau” :x

Người mẹ một mắt

May 20th, 2012 No comments

Mẹ tôi chỉ còn một bên mắt. Tôi ghét điều đó, và vì thế tôi ghét luôn cả mẹ. Mẹ có một cửa hàng ọp ẹp ở khu chợ tồi tàn, lượm lặt đủ các loại rau cỏ lặt vặt để bán. Bà làm tôi xấu hổ.

Một ngày kia ở trường tôi có sự kiện đặc biệt, và mẹ đã đến. Tôi xấu hổ lắm. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rất căm ghét rồi chạy đi. Ngày hôm sau đến trường, mọi người trêu chọc tôi: “Ê, mẹ mày chỉ có một mắt thôi à?”.

Tôi ước gì mẹ biến mất ngay khỏi thế giới này, vì vậy tôi nói với bà rằng: “Mẹ, tại sao mẹ chỉ còn một bên mắt thôi? Mẹ sẽ chỉ biến con thành trò cười cho thiên hạ. Sao mẹ không chết luôn đi?”. Mẹ tôi không phản ứng. Tôi nghĩ mình quá nhẫn tâm, nhưng lúc đó cảm giác thật thoải mái vì tôi nói ra được điều muốn nói suốt bấy lâu.

Đêm hôm ấy…

Tôi thức dậy, xuống bếp lấy cốc nước. Mẹ đang ngồi khóc trong đó, rất khẽ, cứ như bà sợ rằng tiếng khóc có thể đánh thức tôi. Tôi vào ngó xem mẹ thế nào rồi quay về phòng. Chính vì câu tôi đã thốt ra với mẹ, nên có cái gì đó làm đau nhói trái tim tôi.

Ngay cả vậy chăng nữa, tôi vẫn rất ghét mẹ. Tôi tự nhủ mình sẽ trưởng thành và thành đạt, bởi vì tôi ghét người mẹ vừa nghèo, vừa chỉ còn có một mắt.

Rồi tôi lao vào học. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng với tất cả sự tự tin và nỗ lực. Tôi rời bỏ mẹ đến Bắc Kinh.

Tôi kết hôn, mua nhà và làm cha. Giờ đây, tôi là một người đàn ông thành đạt và hạnh phúc. Tôi thích cuộc sống ở thành phố. Sự náo nhiệt, sôi động giúp tôi quên đi hình ảnh người mẹ tội nghiệp.

Cho tới một hôm, người tôi không mong đợi nhất đã xuất hiện trước cửa nhà. Mặt tôi tối sầm lại, tôi đã lạnh lùng hỏi người đàn bà đó: “Có chuyện gì không? Bà là ai?”. Đó là mẹ tôi, vẫn dáng người còm cõi và gầy gò ấy, vẫn là người phụ nữ với đôi mắt không hoàn thiện ấy.

Đứa con bốn tuổi của tôi nhìn thấy bà, nó đã quá sợ hãi, chạy núp vào một góc nhà. Tôi vờ như không nhận ra bà, nhìn bà giận dữ rồi nói: “Bà là ai, tôi không quen bà”. Tôi đang tự lừa gạt mình và thực sự từ bao lâu nay tôi vẫn tự lừa mình như thế. Tôi cố quên đi cái sự thật bà là mẹ tôi. Tôi luôn muốn trốn tránh sự thật này. Tôi đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì bà khiến đứa con gái nhỏ của tôi sợ hãi.

Đáp lại sự phũ phàng ấy, người đàn bà tiều tụy kia chỉ nói: “Xin lỗi, có lẽ tôi đã tới nhầm địa chỉ”, và rồi bà đi mất.

“May quá, bà ấy không nhận ra mình” – tôi thầm nhủ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, tự nói với mình rằng sẽ không bao giờ quan tâm hoặc nghĩ về bà.

Một ngày, tôi được mời về trường cũ để gặp mặt nhân kỷ niệm thành lập trường. Tôi nói dối vợ rằng sẽ đi công tác mấy hôm.

Sau buổi họp mặt, tôi lái xe đi ngang qua ngôi nhà mà tuổi thơ tôi đã từng gắn bó – một cái lều cũ rách, lụp xụp, ẩm ướt. Bây giờ nó vẫn thế. Tôi xuống xe và bước vào. Tôi thấy bà nằm ở đó, ngay giữa sàn đất lạnh lẽo, trong tay ba có một mẩu giấy. Đó là bức thư bà viết cho tôi.

“Con trai yêu quí của mẹ!

Mẹ nghĩ cuộc đời này mẹ đã sống đủ. Mẹ sẽ không thể đến thăm con thêm lần nào nữa, nhưng mẹ có quá tham lam không khi mong con trở về thăm mẹ dù chỉ một lúc? Mẹ nhớ con nhiều, và cũng rất vui khi nghe tin con đã trở về thăm lại lớp cũ. Mẹ đã rất muốn tới trường chỉ để nhìn thấy con. Nhưng mẹ đã quyết định không đến, vì con.

Mẹ xin lỗi vì mẹ chỉ có một mắt, có lẽ mẹ đã làm con thấy hổ thẹn với bạn bè.

Con biết không, hồi còn rất nhỏ, con bị tai nạn và vĩnh viễn mất đi một bên mắt của mình. Mẹ không thể đứng nhìn con lớn lên với khiếm khuyết trên khuôn mặt đáng yêu, vì vậy, mẹ đã tặng nó cho con.

Mẹ rất tự hào vì con trai mẹ có thể nhìn trọn thế giới mới có một phần của mẹ ở đó, mẹ chưa bao giờ buồn vì con hay bất cứ điều gì con đã làm. Con đã từng ghét bỏ hay tức giận mẹ, nhưng mẹ biết, trong sâu thẳm từ trái tim, đó là bởi vì con cũng yêu mẹ.

Mẹ rất nhớ khoảng thời gian khi con trai mẹ còn nhỏ, khi con tập đi, khi con ngã hay những lúc con chạy loanh quanh bên mẹ. Mẹ nhớ con rất nhiều, mẹ yêu con, con là cả thế giới đối với mẹ”.

Thế giới quanh tôi cũng như đang đổ sụp. Tôi khóc cho người chỉ biết sống vì tôi.