Archive

Posts Tagged ‘hoahoctro’

Truyện ngắn Một mất mười ngờ

December 6th, 2010 No comments

Lắm Điều chạy xộc vào lớp gào toáng lên: “Chúng mày ơi, tao mất xe rồi!!!”. Tức thì cả chục cái miệng nhao nhao lên. Rồi cứ thế, vòng trong vòng ngoài, chúng nó bu lại để an ủi Lắm Điều, để chia buồn, để động viên “của đi thay người”.

Lắm Điều chạy xộc vào lớp gào toáng lên: “Chúng mày ơi, tao mất xe rồi!!!”. Tức thì cả chục cái miệng nhao nhao lên. Rồi cứ thế, vòng trong vòng ngoài, chúng nó bu lại để an ủi Lắm Điều, để chia buồn, để động viên “của đi thay người”.
Thực ra, nếu xét theo hoàn cảnh gia đình Lắm Điều mà nói thì bố mẹ nó dư sức mua cho nó cả chục chiếc xe như thế. Nhưng mà “của đau con xót”, nên Lắm Điều vẫn cứ phải gọi là khoa trương, ầm ĩ lên một tí cho nó đúng với tâm trạng của một đứa vừa mất của.
Read more…

Em sẽ quên

June 29th, 2010 No comments

Lại một buổi tối nữa nó ngồi buồn và nhớ anh da diết. Giờ này chắc anh đã ngủ, còn nó vẫn ngồi đây với bao thổn thức trong lòng. Nó muốn khóc, khóc thật to nhưng sợ rằng chị sẽ tỉnh giấc nên đành thôi để rồi những giọt nước mắt kia cứ lăn tròn trên má cùng những tiếng nấc dài.

Tim nó đau nhói như có ai đó lạnh lùng cứa một nhát dao khi biết “anh đã ra đi”. Anh ra đi để nó biết rằng đã mất anh mãi mãi, cũng để biết rằng nó đã ôm ấp một bóng hình mà đời này kiếp này mãi sẽ không thuộc về nó.
Read more…

Chú chó Lucky

December 4th, 2009 No comments

Mary có nuôi một chú chó tên là Lucky. Cô bé đã xin chú chó này từ nhà một người bạn, ngay khi Lucky mới được sinh ra. Ngay cả cái tên Lucky cũng do Mary đặt. Và tất nhiên, Lucky trở thành người bạn thân thiết nhất của Mary.

Lucky có một sở thích rất lạ. Bất kỳ ai đến nhà chơi, gia đình Mary cũng phải dặn họ cài thật kỹ túi xách. Vì nếu để túi mở, Lucky sẽ tự “lục” xem có món nào nó thích nhất và… lấy đi luôn.

Nhưng tất nhiên là có những người quên khuấy. Thế là khi chuẩn bị ra về, họ phát hiện ra cái túi bị lục tung và thứ gì đó biến mất. Bố mẹ sẽ gọi Mary. Mary sẽ chạy đến chỗ hộp đồ chơi của Lucky ở dưới tầng hầm, và chắc chắn là món đồ đã được xếp ở đó gọn ghẽ cùng với những món đồ chơi mà Lucky yêu quý nhất.

Năm Mary 14 tuổi, cô bé bị chẩn đoán là có vấn đề về dạ dày rất nghiêm trọng. Bác sĩ cho rằng phải phẫu thuật ít nhất 2 lần, và phải theo dõi dài hạn. Mary và bố mẹ đều lo lắng.

Ca phẫu thuật khó hơn các bác sĩ dự đoán, Mary phải nằm viện đến hơn 2 tuần. Mỗi tối, bố hoặc mẹ Mary sẽ dẫn Lucky đi dạo, nhưng chú chó nhỏ cứ gục đầu xuống ủ rũ, rên ư ử và trông rất khổ sở.

Cuối cùng cũng đến ngày Mary được xuất viện. Về đến nhà, cô bé quá mệt mỏi, đến nỗi không leo nổi cầu thang để lên phòng mình. Bố mẹ đành lấy gối xuống đặt ở ghế đệm lớn trong phòng khách cho con gái nằm tạm.

Lucky cứ đứng đó, nhìn Mary. Mary không gọi được, chỉ vẫy vẫy tay, nhưng Lucky không lại gần. Điều này làm Mary rất buồn, nhưng vì quá mệt, nên cô bé nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Gần sáng, Mary tỉnh dậy. Cô không hiểu được đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là không cử động được, bởi vì người nặng trịch và rất nóng. Lúc đầu, Mary hoảng hốt. Nhưng cô bé trấn tĩnh lại ngay, thậm chí còn mỉm cười khi nhận ra “vấn đề”. Khắp xung quanh và trên người cô bé là những “báu vật” mà Lucky có được: những khúc xương bằng cao su, quả bóng nhựa, tấm thảm, đồ chơi hình con cá bằng nhựa dẻo… Tất cả “kho báu” của Lucky đều ở đó.

Khi Mary ngủ, chú chó đã đi lại rất nhiều lần giữa tầng hầm và phòng khách, mang tất cả những gì mình yêu quý nhất tới cho cô bạn thân thiết nhất của mình. Lucky đã bao trùm Mary không chỉ bằng “kho báu đồ chơi”, mà còn bằng tất cả sự yêu thương của nó.

Mary và Lucky vẫn luôn là bạn thân. Đôi bạn vẫn đi dạo cùng nhau mỗi tối. Đã 12 năm trôi qua kể từ hồi đó và Mary vẫn khoẻ mạnh, dạ dày của cô không hề bị biến chứng một chút gì. Đến các bác sĩ cũng ngạc nhiên về sự bình phục và sức khoẻ của cô.

Còn Lucky?
Chú chó vẫn giữ thói quen lấy những món đồ mình thích và giấu vào hộp đồ chơi ở tầng hầm. Nhưng chắc chắn Mary mới là “kho báu” lớn nhất của nó.

–Nguồn từ Hoa Học Trò–

Làm quen dù chưa kịp nói xin chào

November 25th, 2009 1 comment

Cho đến khi trước mặt là một đống vỏ trứng cút lộn cao ngất, Hà mới ngẩng phắt lên, mặt mũi cực kỳ nghiêm trọng:
- Thôi chết rồi…
- Sao? – Nguyên hốt hoảng. – Mày đừng có bảo mày đau bụng đấy!
- Đau gì mà đau. Hừ, Nguyên kiết xu tự nhiên dẫn đi ăn. Lại không thèm nói gì từ đầu đến giờ!
- Ơ thì… được ăn là tốt rồi còn gì!
- Còn lâu! Mày có nhớ cái hôm khủng bố Thành cong một bữa bét nhè, mày nói là bởi mày đang giữ một bí mật của nó!
- Đấy là nó thích mày!
- Thế mà ăn xong mày mới nói, làm tao xấu hổ không để đâu cho hết! Nên sau đấy tao đã quyết định: trước khi ăn thì phải biết rõ là ai chủ chi và vì lý do gì! Mỗi tội lần này… hơi quên!
- Từ từ đã. – Nguyên đỏ mặt. – Tao sẽ nói mà!
- Tao nghi mày lắm. – Hà tiếp tục. – Suốt từ đầu năm đến giờ hôm nào mày cũng lải nhải bài Kachiusa từ đời các cụ, tao can không được. Đùng một cái sáng nay mày lại bảo từ giờ trở đi mày thích Mưa rơi cuối tuần của Hoàng Bách. Mà cái bài đấy thì cũng có từ đời tám hoánh nào rồi!
- Thì là…
Read more…

Hễ đi là đến

November 25th, 2009 No comments

Nó muốn nổ tung!
Không, không phải! Mà là nó muốn làm tất cả mọi thứ nổ tung trừ nó và “cậu bạn dễ thương” ấy! Ôi! Vui hơn nhiều so với cái cách một đứa trẻ ngồi khóc nỉ non rồi được bố mua cho một cây kẹo mút và nhảy tưng tưng – dù nó cũng vừa kết thúc màn nhảy tưng tưng tương tự giữa phòng của mình! “Không thể kiềm chế cái sự sung sướng ấy lại được!”

Nhưng vẫn phải kiềm chế thôi! Vì cái Vân không thể cứ nhìn nó hành động bất thường mãi được. Cái Vân bắt nó kể câu chuyện mà nãy giờ nó đã dùng những tính từ như “kịch tính, hồi hộp, thót tim…” để miêu tả. Tò mò khủng khiếp! Bị con bạn tóm lại bắt ngồi yên, nó bắt đầu hắng giọng lên xuống, uống tới vài chục ngụm nước để “xuôi xuôi niềm hạnh phúc” và trình bày bằng một cái giọng ngọt hơn trà sữa…
- Rõ ràng mày biết rằng tao đã bị sét xẹt trúng đỉnh đầu vào chủ nhật tuần trước. Ơ kìa, tròn mắt ra cái gì? Thì cái tên mà tao với mày gặp trên Highland ý!
Read more…