Archive

Posts Tagged ‘x-men’

Đi lên từ vực thẳm

August 29th, 2009 No comments

Hiệp ngồi trước những luống hoa mơn mởn đầy màu sắc. Ngọn gió cao nguyên mát rượi mơn man trên làn da rám nắng của anh. Trên con đường bên cạnh trang trại, một cặp trai gái đang vai kề vai nhau rất tình tứ. Bất chợt Hiệp nhớ lại Yến và rồi cả một quá khứ như hiển hiện trước mặt…

THời niên thiếu của Hiệp là một thời “huy hoàng”. Cha mẹ anh là một nhà buôn giàu có tiếng ở vùng đất Đà Lạt này. Hiệp có riêng một chiếc xe máy đắt tiền nhất để đi học. Điện thoại Startac lúc đó mới ra, 13 triệu một cái, Hiệp cũng có trong túi, chỉ để thỉnh thoảng hẹn hò với chúng bạn. Công việc của anh lúc đó chỉ là đi học và đi chơi, nhưng chơi có lẽ còn nhiều hơn cả học.

Và rồi đến lúc định mệnh đổ ập lên đầu anh. Cha mẹ Hiệp ngày càng ăn nên làm ra, đã tậu ô tô riêng. Trong lúc ba anh tập lái cho mẹ anh, chiếc xe từ trên dốc cao ngon trớn đã đâm thẳng xuống hồ Xuân Hương, mang theo cả bố mẹ và đứa em gái của Hiệp. Chỉ trong phút chốc, Hiệp đã mất tất cả người thân trong gia đình.

Chưa hết cơn bàng hoàng, Hiệp lại phải đối đầu với một tai ương mới. Một buổi sáng, công an đã đến niêm phong cả hai căn nhà của bố mẹ Hiệp. Khi tòa xử, Hiệp mới biết rằng bố mẹ mình có dính líu tới một đường dây buôn lậu lớn. Toàn bộ gia sản bị tịch biên, dù can phạm là bố mẹ Hiệp đã qua đời…
Thế là một bước ngoặt cuộc đời đã thật sự đến với Hiệp. Vốn từ nhỏ quen sống trong nhung lụa, anh không đủ sức chống chọi với từng ấy sự kiện. Đang học năm thứ hai đại học, Hiệp đành phải bỏ ngang. Anh về ở nhờ nhà một người bạn, và những món tư trang lặt vặt mang theo dần dần “ra đi” để đổi các cuộc rượu. Hiệp chỉ còn biết uống cho say để quên đời, coi như những sự việc vừa qua chỉ là một giấc mơ. Ngay cả Yến, người con gái mà anh yêu say đắm, cũng đã bỏ rơi anh. Cú sốc này càng làm Hiệp lún sâu hơn trong tuyệt vọng. Cứ như vậy Hiệp sống vật vờ nửa tỉnh nửa mơ giữa các cuộc nhậu.
Read more…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags:

Anh tôi

August 25th, 2009 No comments

Trong cuộc sống ai cũng có lúc khó khăn. Con người sinh ra như để thử thách với cuộc đời. Để vượt qua mỗi khó khăn đòi hỏi chúng ta cần phải có một nghị lực và quyết tâm mới vượt qua được. Điều này tôi hiểu và cảm nhận được qua người anh hộ tôi, người mà cả cuộc đời gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Mặc dù vậy anh đã vượt qua nó để bước tiếp trên đường đời còn lại.

Ngày ấy cả gia đình tôi ai cũng chờ mong đến ngày hạnh phúc của anh tôi. Chỉ còn mấy tháng nữa thì lễ cưới của anh được tổ chức, chỉ đợi sau khi chị ấy bảo vệ luận văn tốt nghiệp xong là tổ chức lễ cưới.

Nhưng cuộc sống khó ai mà nói được chữ ngờ. Một bất hạnh đã đổ lên đầu anh. Trên đường anh trở chị đi lấy tư liệu cuối cùng để hoàn tất luận văn thì một chiếc xe tải lao vào. Sau vụ tai nạn đó, chị đã vĩnh viễn ra đi, còn anh bị thương nặng nằm viện suốt 5 tháng. Còn đôi chân của anh thì bác sỹ nói khó có thể phục hồi đi lại bình thường như ngày trước được.
Read more…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags:

Vết bẩn của bức tranh

August 24th, 2009 No comments

Cuộc sống là một bức tranh khổng lồ, sinh động và đầy màu sắc. Trong đó, mỗi thực thể mang một gam màu riêng biệt để chứng tỏ sự hiện hữu của mình. Con người là thượng đẳng nên màu sắc cũng thật đặc biệt, có thể biến thành vạn sắc theo nhân cách và lối sống. Có những người tự biến mình thành vết bẩn của bức tranh. Có những “vết bẩn” muốn lấy lại sắc người nhưng mấy kẻ thành công.

Khi tôi biết chú thì chú đã là một vết bẩn mất rồi. Đó là một bóng ma vật vờ với làn da bủng beo và đôi mắt tăm tối, ám muội làm sao. Ghê nhất là mái tóc. Nó lưa thưa, yếu ớt, cáu bẩn lúc nào cũng bết vào đầu làm người đối diện cảm thấy khó chịu, bức bối… Vậy mà tôi là người hiếm hoi chú hay mỉm cười mới chết. Chắc nghĩ tôi bé không biết nhiều về cuộc sống xung quanh. Không ngờ, tôi biết tất cả mọi điều bí mật về chú. Đó là hàng xóm hay gọi lén chú là: “thằng Mạnh xì ke”.
Read more…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags:

Sức mạnh của thất bại

August 23rd, 2009 No comments

Đối với một anh thợ sửa xe như tôi hạnh phúc đơn giản chỉ là: được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt khách hàng khi xe được sửa xong, được chở vợ con đi dạo phố đi tắm biển mỗi khi chiều về và nhìn đứa con của mình lớn lên cùng với sự phát triển của đất nước. Nhưng hạnh phúc đó tưởng như sẽ mất đi vĩnh viễn vào một ngày định mệnh.

Vào một buổi trưa tháng 6, trên mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió, cái nóng oi nồng làm ai cũng muốn đi nhanh về nhà sau một buổi làm việc vất vả. Tôi cũng vậy. Sáng hôm nay có nhiều khách nên thu nhập cũng khá. Tôi bon bon trên đường với niềm vui được về nhà ăn cơm với vợ và đứa con 9 tháng tuổi của mình. Bất ngờ, một chiếc xe tải khi vòng qua ngã tư đã tông vào tôi.  Ánh sáng trên mắt tôi tắt hẳn, tôi không còn biết gì nữa.

Read more…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags:

Bạn tôi

August 21st, 2009 No comments

Thật tình cờ và có lẽ cũng là duyên kì ngộ giữa tôi và bạn khi căn phòng trọ tôi thuê sát vách phòng bạn. Chất giọng miền Trung đặc sệt của bạn ban đầu làm tôi thật khổ sở. Rồi hai đứa thân nhau lúc nào không biết. Theo thời gian, tôi càng hiểu bạn hơn thì sự ngưỡng mộ bạn trong tôi cũng lớn dần lên.

Hoàn cảnh của bạn khác tôi nhiều quá. Tôi thi rớt đại học, khăn gói lên thành phố ôn thi lại với số tiền chu cấp hàng tháng của bố mẹ. Bạn hơn tôi một tuổi, đến từ vùng quê hẻo lánh của mảnh đất Bình Định. Bố mẹ bạn vì không có đất ruộng nên phải đi làm thuê cho những người khá giả trong xóm, nuôi con ăn học. Là anh của bốn đứa em, bạn vừa đi học vừa làm thêm phụ giúp bố mẹ. Bạn không kể nhiều về mình, không than khổ. Bạn biến nỗi vất vả cực nhọc của tuổi thơ thành những câu chuyện vui về những ngày tháng không thể quên, nào là đi đánh cá thuê bị con đỉa trâu chui vào rốn, nào là lần đầu chăn trâu bị hất ngã lăn xuống ruộng, bê bết bùn. Tôi còn tròn mắt nghe bạn kể, bạn chỉ cười: “Bình thường thôi. Con trai phải thế”.
Read more…

Categories: Giải trí, thư giãn Tags: