Home > Truyện ngắn tình yêu > Tình đầu

Tình đầu

Nay gặp anh, anh đã có vợ và một cô con gái thật xinh. Vợ anh cũng dạy văn giống như tôi. Tôi tự hỏi tại sao anh không chọn mình mà là người phụ nữ ấy?

Tôi có chỗ nào không bằng họ sao? Một giảng viên đại học. Gia đình có nề nếp và truyền thống học hành. Cũng duyên dáng và đảm đang. Vậy lý do ở đâu?

Đã tám năm trôi qua, nhưng hình ảnh của anh trong tôi không sao xóa nổi. Càng gắng quên tôi lại càng nhớ anh hơn. Mỗi ngày trôi qua, tôi càng khổ tâm và day dứt nếu như chồng sắp cưới của mình biết chuyện. Anh ấy biết tôi yêu Lân nhưng có lẽ đó là chuyện của tám năm về trước. Nên anh vẫn luôn an tâm đi bên tôi mà không một nghi ngờ hay lo lắng. Còn tôi, rất yêu anh, thương anh nhưng không thể quên Lân.

Quen Lân khi bên tôi có rất nhiều người đàn ông theo đuổi. Chẳng hiểu sao trái tim tôi lại đập loạn nhịp ngay từ phút đầu nhìn thấy anh? Một thầy giáo dạy toán, cá tính, phong nhã, lịch thiệp, anh rất ít nói nhưng lại biết cách quan tâm và biết thu hút sự chú ý của người khác.

Tình cờ quen anh khi đi ôn thi đại học. Một trái cầu nhỏ bé đã kết duyên cho mối tình của chúng tôi. Đó là chiều thứ bảy, khác hẳn thường lệ, tuần này tôi ở lại trường không về nhà. Học hành mệt mỏi, tôi bỏ sách vở ra lan can của ký túc để tận hưởng không khí trong lành. Tôi nhắm hai mắt hít một hơi thật sâu. Mở mắt, tôi thấy anh đang đứng dưới sân trường nhìn mình. Như một tia sét, tự nhiên tôi thấy bối rối chưa biết xử lý ra sao, bỗng anh cất tiếng gọi

– Hôm nay không về nhà hả cô bé?

– Đá được cầu không? Xuống đây chơi với bọn anh cho vui!

Tại sao anh lại biết tôi hay về vào chiều thứ bảy? Tại sao giọng nói của anh lại dễ nghe đến thế? Tại sao tôi lại có cảm giác khác lạ khi mới lầm đầu nhìn thấy anh? Tại sao…? Tại sao…? Biết bao câu hỏi tại sao cứ quanh quẩn bên đầu.

– Xuống chơi đi cô bé. Chơi thoải mái mới học được chứ.

Giọng anh lại cất lên mời gọi.

– Dạ! Anh chờ em một chút, em khóa cửa đã.

Tôi chạy vào phòng, chải lại đầu tóc, ngắm nghía mình một chút trước gương và thật nhanh chạy xuống sân đá cầu. Cũng không biết vô tình hay cố ý, những trái câu đến chân tôi đều đá sang bên anh. Và anh cũng vậy. Anh cười nói rất tự nhiên như đã quen biết tôi từ lâu.

– Này, hai anh chị, đây là quả cầu chứ không phải tú cầu giao duyên đâu nghe. Đá qua đây cho bọn này với chứ.

Bạn cùng phòng với anh cất tiếng đùa nghịch làm đôi má tôi ửng hồng không phải vì xấu hổ mà ngược lại là cảm giác sung sướng, lâng lâng. Cũng không hiểu nổi mình ra sao nữa? Cả buổi chiều tôi cứ say sưa nhìn anh và đón những trái cầu. Đám cầu giải tán khi hoàng hôn buông xuống ở đỉnh núi phía tây.

Chia tay anh cùng mọi người, tôi trở lại phòng mình, cũng chẳng buồn tắm giặt hay ăn uống, tôi cứ ngồi ngây người và cười một mình như bị ai lấy mất hồn. Bao ý nghĩ vớ vẩn cứ vây quanh đầu không tài nào thoát ra nổi. Phải chăng tôi đã yêu anh? Không. Làm sao mà nhanh thế được. Tôi mới gặp anh có hai tiếng đồng hồ thôi. Không yêu tại sao hình ảnh của anh cứ mãi hiện ra trước mặt ngay cả khi mắt đã nhắm lại? Tôi không biết và không thể có chuyện đó được. Tôi đâu có biết anh là ai? Người như thể nào? Từ đâu đến? Nhưng tôi chưa bao giờ có cái cảm giác ấy với những bạn khác giới khác của mình mặc dù đã có người thổ lộ những lời yêu thương. Phải chăng tình yêu là không thể lý giải? Nó có ngôn ngữ và lý trí riêng của con tim ư? Thật sự bối rối, tôi không biết mình đang làm sao và nghĩ gì nữa? Tôi yêu anh thật rồi. Con tim đã mách bảo với tôi như vậy đó. Cứ mãi ngồi một mình đến khi ánh trăng lưỡi liềm đã thay thế cho mặt trời và mờ mờ hắt vào phòng.

– Cộc. Cộc. Cộc.

– Cô bé ơi! Đau hả em? Sao không bật điện mà để phòng tối thui thế này?

Trời ơi! Phải giọng của anh không? Anh qua đây làm gì nhỉ? Chân tay tôi cứ cuống cả lên chẳng biết trả lời anh thế nào.

– Dạ! Dạ! Dạ!

– Em làm sao thế? Không khỏe hay sao?

– Em không sao đâu. Em ra liền đây.

Tôi đứng phắt dậy như chiếc lò xo thừa lực nén, lấy hết can đảm, một tay với ra bật điện, tay kia mở chốt cửa. Tôi đứng sững người khi trước mắt mình là một chàng trai thật đẹp. Anh ăn mặc gọn gàng. Sơ mi trắng, quần sọc đen, giày nâu và đóng phăng nghiêm chỉnh, đôi kính vuông đen càng làm anh thêm lịch thiệp, chững chạc lại không kém phần thư sinh.

– Ủa! Em vẫn chưa…

Chưa biết phải ứng phó thế nào? Tôi ấp úng:

– Em ngủ quên.

Môi anh nở nụ cười càng làm tôi ngây ngất.

– Trời đất! Như thế mà ngủ được hả em? Trời lại còn sớm nữa. Anh phục em luôn.

Tôi cũng chỉ biết cười trừ:

– Thế anh tìm em có việc gì vậy?

– Thấy phòng em không có điện từ khi ngừng chơi cầu tới giờ, tưởng em bị đau mà kí túc xá lại về cả nên anh qua hỏi xem em có sao không thôi.

– Dạ! Cảm ơn anh!

– Thế chắc em chưa ăn uống gì đúng không?

– Dạ!

– Sao mà cứ dạ mãi thế?

– Dạ!

– Đừng đứng đó dạ nữa. Anh qua căng tin của trường chờ. Em thay đồ đi rồi xuống sau nhé. Anh sẽ mời em ăn cái gí đó. Tối lấy sức để còn học thi nữa chứ.

– Dạ!

Anh cười và quay đi. Còn tôi, vui sướng quá mà quên rằng tôi mới quen anh có ba tiếng đồng hồ. Nếu anh đang lừa gạt tôi thì sao? Làm gì có chuyện nhanh thế được? Mặc kệ mọi chuyện. Tôi chạy vào phòng tắm, tẩy trầm tất cả và diện bộ quần áo đẹp nhất để có thể tự tin đi bên anh. Ngắm lại mình một lần nữa trong gương. Hôm nay mình thật đẹp. Tôi tự nhủ.

Chẳng mấy chốc, tôi đã đứng trước cửa căng tin. Đưa mắt nhìn một vòng, tôi thấy anh ngồi ở nơi mà ai trong trường cũng cho là chỗ đẹp nhất của phòng ăn. Từ chỗ đó có thể nhìn thấy ao cá của trường, vườn rau tăng gia, cả một vườn hoa của khoa môi trường. Không khí thoáng mát, không bị ám mùi thức ăn bay ra từ phòng bếp. Và có thể nhìn cả ánh trăng lưỡi liềm đang thả mình phiêu du giữa bầu tời quang đãng.

Tuy đã muộn nhưng những món ăn anh gọi vẫn tỏa mùi thơm ngon. Chiếc bụng đang đói cồn cào, không cưỡng lại được, tôi ngồi xuống chiếc ghế anh đã kéo sẵn.

– Đói lắm không? Anh không biết em thích những món gì nên đành gọi những món ăn anh thích cho em.

Thật lạ? Những món hợp khẩu vị của anh tôi cũng rất thích.

– Ăn được không? Mà lần sau đừng nhịn đói thế nữa? Con gái mà hay nhịn đói là sẽ xấu làm đấy.

– Dạ!

– Lại dạ nữa rồi.

Bữa cơm nhớ nhất trong cuộc đời tôi cứ vậy trôi đi trong những tiếng anh hỏi và tôi “dạ”.

Tám năm trôi qua tôi vẫn chưa một lần có lại cái cảm giác ấy. Mặc dù đã ăn cơm rất nhiều lần với chồng sắp cưới của mình. Anh rất bao dung, độ lượng, vị tha và là mẫu người lý tưởng của biết bao cô gái trong đó có cả tôi. Anh đến bên khi tôi rơi vào chỗ bế tắc và khổ đau nhất. Tôi và Lân chia tay nhau khi tôi đi học đại học. Bằng tình yêu của mình, anh hàn gắn cho tôi những vết thương do Lân gây ra. Anh động viên và an ủi tôi rất nhiều. Anh là chỗ dựa duy nhất khi tôi phải xa nhà để học tập. Có được vị thế như ngày hôm nay tất cả là nhờ có anh. Vậy mà ngày chuẩn bị bước lên xe hoa tôi lại nhớ đến Lân. Có phải tôi đang phản bội, đang lừa dối anh chăng? Tôi cũng không biết nữa? Tôi rất yêu anh. Muốn làm vợ và ở bên anh mãi. Những tôi không thể quên Lân. Trong một góc sâu trái tim, Lân vẫn ở đó, vẫn tìm cơ hội để làm khổ tôi.

Tôi ngồi ăn ngon lành tất cả những món mà anh chọn, uống hết ly nước cam mát lạnh tráng miệng. Lúc này căng tin không còn ai. Chỉ còn hai chúng tôi, nhìn nhau và cười thẹn thùng. Trong lúc anh trả tiền, đầu óc tôi nghĩ vẩn vơ: “Kia là ánh trăng khuyết, nó đang đầy lên cũng giống như chúng tôi, tình yêu đang nảy nở và một ngày nào đó nó sẽ tròn đầy như mặt trăng đêm rằm”.

– Em đang nghĩ gì mà ngơ người ra thế?

– Dạ không.

– Cô bé! Anh khó nói chuyện lắm sao mà em cứ dạ hoài vậy?

– Dạ không!

– Thôi đừng dạ nữa. Ra sân trường chơi đi. Hôm nay tối thứ bảy em nên nghỉ ngơi cho thoải mái, học sẽ vào hơn đó. Đừng gó bó và tạo áp lực cho mình nhiều quá.

Tôi có tin tưởng anh được không đây? Mọi chuyện diễn ra nhanh quá. Thôi mặc kệ, cứ đi đã hơn nữa tôi cũng đang rất muốn đi.

Chúng tôi chọn một chiếc ghế đá ở ngay giữa khuôn viên vườn hoa. Anh hỏi tôi rất nhiều và không hiểu sao tôi cũng không ngại ngần dốc bầu tâm sự. Tất cả những lo lắng, suy nghĩ tôi đều cho anh biết như đã quen anh từ lâu. Anh động viên tôi rất nhiều. Anh như đang tiếp thêm sức mạnh và lòng quyết tâm cho tôi. Ngồi nói chuyện khá lâu tôi mới biết anh là một giáo viên dạy toán cấp 2, đang tham gia lớp học tập huấn tại trường. Nhà anh ở một huyện đảo cách nhà tôi khoảng trăm cây số. Đó là thông tin duy nhất tôi biết về anh cho tới ngày hôm nay. Tôi ước ao cái tối hôm ấy sẽ kéo dài mãi không bao giờ chấm dứt. Rồi cái gì đến cũng phải đến. Ánh trăng đã tìm chốn ngủ, chúng tôi về phòng của mình. Chia tay nhau ở chân cầu thang, tôi leo lên tầng hai còn anh ở tầng một. Bước chân lên bậc, tôi nghe anh với lại:

– Ngày nào anh cũng thấy em qua đây, nhưng hôm nay anh thật hạnh phúc vì chính anh đã được đưa em về.

Tôi không nói gì mà lặng lẽ bước tiếp nhưng trong lòng trào dâng bao cảm giác khó tả. Trở về phòng, không tài nào học nổi, tôi tắt điện nằm ôm chăn mà cứ nhớ đến anh. Mới gặp thôi, mới chia tay thôi mà sao tôi nhớ anh đến cháy lòng, chỉ muốn chạy qua hai nhịp cầu thang để thấy khuôn mặt và nghe giọng nói của anh một lần nữa. Không chối cãi gì nữa, tôi đã thật sự yêu anh. Trong giấc mơ đêm hôm đó, tôi còn nhớ rõ mình được đi sánh vai bên anh, cùng anh chào hỏi bạn bè và người thân.

Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ, tỉnh dậy mọi thứ là hiện thực. Ánh trăng chưa kịp tròn đầy, chúng tôi phải chia tay nhau. Anh đã hoàn thành xong khóa học. Tôi cũng về nhà chuẩn bị hành lý đi thi. Đêm đó. Đêm cuối cùng tôi được ngồi bên anh, cùng anh ngắm trăng khuyết. Anh đã thổ lộ những lời yêu thương mà lâu nay tôi thầm ước. Niềm hạnh phúc trào dâng. Tôi chỉ muốn ôm lấy anh và nhanh chóng nói lời đồng ý. Nhưng lòng kiêu hãnh của một cô gái trỗi dậy kịp thời và ngăn tôi lại. Tôi lặng im. Hiểu ý, anh đưa bàn tay nóng ấm nắm lấy bàn tay bé nhỏ của tôi. Tôi thấy bình an, ấm áp khi trong vòng tay anh. Anh hôn nhẹ vào trán tôi và như nghẹn ngào không nên lời.

– Mai anh phải về rồi, không bên em được nữa, hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe, thi cho tốt, anh luôn bên em, nguyện làm thần hộ mệnh mang may mắn cho em.

Lời nói yêu thương đó đến giờ vẫn thì thầm bên tai tôi như nhắc nhở, như khoét sâu vào vết thương tình đầu.

Chúng tôi chia tay nhau từ đó và chỉ liên lạc qua điện thoại. Nhưng bằng phương tiện gì, tôi cũng yêu và nhớ anh rất nhiều. Anh cũng vậy, luôn là những tiếng ngọt ngào của trái tim.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, tới ngày tôi báo tin vui cho anh và hy vọng với tin ấy anh sẽ không ngại đường xa đến bên tôi và chia vui. Nhưng không ngờ, tất cả không phải vậy. Vẫn tiếng cười ấy, vẫn giọng nói ấy nhưng có gì bất chắc? Không phải vui vẻ và ngầm chứa điều đổ vỡ. Đúng như suy nghĩ, sau khi chúc mừng tôi, anh báo tin:

– Anh sẽ lấy vợ vào cuối tháng này.

– Anh yêu em nhưng chúng ta không có duyên phận.

– Anh không thể chờ cho tới khi em tốt nghiệp đại học. Hãy tha thứ cho anh.

Tôi chết lặng hồi lâu mà không biết phải nói như thế nào nữa. Niềm vui đã biến thành khổ đau. Tiếng cười trở thành tiếng khóc thầm. Những tiếng phũ phàng. Lời anh nói yêu tôi ngọt ngào bao nhiêu thì lời anh giã từ tôi đắng cay bấy nhiêu.

– Tại sao lại vậy anh?

– Đó đâu phải là lý do. Em không tin vào duyên phận.

– Anh không thể làm như thế với em. Em yêu anh Lân ạ. Em không thể tin nổi. Anh đang nói đùa phải không?

Vẫn là những lời lạnh lùng và quả quyết

– Anh đã ấn định ngày rồi. Không thể khác được đâu em. Anh yêu em và cầu chúc em hạnh phúc. Quên anh đi. Anh không xứng đâu. Và em đừng khóc hãy vững tin lên. Có rất nhiều người hơn anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em.

Không chịu nổi, tôi dập máy. Và suốt hai tháng hè ở nhà chờ giấy báo nhập học, tôi không rơi một giọt nước mắt ngay cả ngày anh lấy vợ. Tôi hận anh nhưng vẫn thầm chúc phúc cho anh. Tôi và anh vẫn bước đi bên cạnh cuộc đời, vẫn mãi chôn dấu một mối tình.

Biết anh trọn vẹn 52 ngày. Năm mươi hai ngày hạnh phúc để rồi tám năm vẫn khóc khi nhớ tới anh. Tình yêu ban đầu, ngây thơ trong trắng tôi đã trao anh. Một tình yêu quá nhanh và chóng vánh. Số phận đùa giỡn, ái tình giăng bẫy cuối cùng chẳng ai được gì ngoài nhớ thương và thù hận. Để rồi ngày hôm nay tôi ngồi tự hỏi, có giây phút nào trong tám năm qua anh chợt nhớ đến tôi chăng? Dù có hay không giờ anh vĩnh viễn không bao giờ thuộc về tôi nữa. Anh mãi là một kỷ niệm đẹp mà buồn.

Tôi sẽ cất anh trong một góc nhỏ trái tim. Tôi không nhận mình cao thượng nhưng sẽ vị tha cho anh. Anh hãy sống hạnh phúc bên gia đình bé nhỏ của mình. Cái hạnh phúc mà ngày trước tôi mơ sẽ cùng anh đắp xây. Tôi cũng bước đi bên người đàn ông khác. Để rồi hai người hai khoảng trời riêng những vẫn hướng về nhau, về mối tình đầu ngắn ngủi.

Categories: Truyện ngắn tình yêu Tags:
  1. Chưa có bình luận nào.
Content (You can use Yahoo! Messenger Emoticons :D = smile)
Captcha