Truyện ngắn Trò đùa

Hắn làm nghề chụp hình ở khu du lịch. Nghề này ngày xưa nhiều người làm giàu, được mọi người coi trọng. Còn bây giờ thời đại công nghiệp hóa, người ta chế tạo ra máy hình kỹ thuật số mini giá rẻ, du khách người nào cũng có một cái cả. Cái nghề một thời được nhiều người ưa chuộng, giờ đây xem như ế ẩm. Thế nhưng với hắn, một thanh niên mới lớn, hiếu động, rất yêu nghề này vì được ngắm các người đẹp qua ống kính

Ở Tháp Bà- Nha Trang, chỗ hắn làm nghề chụp hình, có một nhân vật mà thời gian rảnh rỗi mấy bà bán hàng mỹ nghệ, mấy đứa bán hình phong cảnh, đều rụt rè sợ sệt lấy ra nói xấu, đó là chị Thảo. Chị Thảo, làm nghề bán hàng mỹ nghệ, năm nay đã bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có chồng. Chị Thảo có nước da đen, cặp mắt mại, không đồng đều, nhìn đằng Đông mà người ta cứ ngỡ như đằng Tây. Ông trời thật bất công, giống như nghệ sĩ khắc tượng tồi không biết sắp xếp, trên gò má của chị có cái bớt nhỏ màu đen, mọc đầy lông, khuôn mặt không cân đối, trông rất dị hợm. Chị Thảo rất ngại trang điểm, vì cái môi trên của chị bị sứt, có vá lại nhưng vẫn còn sẹo. Sách báo bảo: “Không có đàn bà nào xấu cả, chỉ có đàn bà không biết làm đẹp cho mình mà thôi…”. Nhưng khuôn mặt của chị, xấu quá, làm sao làm đẹp cho được! Có lần vì muốn làm đẹp như bao phụ nữ khác, chị Thảo cũng bỏ ra cả buổi sáng đánh phấn, kẻ lông mày, kẻ mắt, tô môi. Mấy người ở Tháp Bà nhìn chị cười, rồi nói: “Sao giống con đười ươi quá!”. Có người khác cười, nói: “Còn mỗi đôi môi mỏng ấy, có trang điểm, cũng ít tốn tiền son…”. Từ đó về sau, chị Thảo không trang điểm nữa, để nguyên khuôn mặt xấu xí của mình mà bán hàng. Trong buôn bán, không biết giá đắt rẻ, nhưng người ta cũng yêu chuộng cái đẹp, hình thức bề ngoài của cô chủ bán hàng. Chị xấu, gian hàng của chị bán luôn ế ẩm hơn mọi người.

Đàn bà bốn mươi tuổi rồi mà vẫn không có chồng, tâm sinh lý không bình thường, tính tình hay cáu gắt. Chị Thảo không những xấu, mà còn hung dữ nữa. Mỗi lần chị chửi, câu cú như đã xếp sẵn trong ruột, không người nào kịp xen miệng vào. Đã vậy, chị còn đánh lộn, đàn bà hung dữ không ai sánh bằng! Thím Bảy, to béo, chửi vô địch ở Tháp Bà, bán hàng mỹ nghệ gần bên chị Thảo, cũng không dám ăn hiếp. Một lần, lúc chị mới đăng ký lên Tháp Bà bán, có một vị khách Tây đến gian hàng chị trả giá mua. Thím Bảy tưởng chị hiền, ăn hiếp, kéo khách sang gian hàng thím. Chị Thảo im lặng, không nói gì cả. Khách đi rồi, bất ngờ chị Thảo đến tát thím Bảy một phát thật mạnh, làm cho thím Bảy choáng váng! Tiếp sau đó, một tay chị cầm tóc ghì thím Bảy, một tay tuột quần đối phương. Chị Thảo làm cho thím Bảy một trận nên thân. May mà có mấy ông bảo vệ Tháp Bà đến can ngăn. Rồi một lần, đến lượt thằng Lem cỡ mười lăm mười sáu tuổi, bán sách bói toán dạo. Hết chỗ mời, hết chỗ bán rồi sao, nó đến ngay trước cửa hàng mỹ nghệ chị Thảo lôi kéo khách. Chị Thảo tức giận lắm, đùng đùng đến gần thằng Lem, bất ngờ giật ngược đầu nó ra sau, cho mấy chiếc dép vào mặt! Không những đàn bà, trai choai choai, đàn ông đụng độ hơi bất công với chị một chút, chị chửi bới hoặc đánh tất. Mấy người ở đây ghét chị, nói: “Đã xấu, còn ác!…”.

Một buổi sáng thứ hai, vắng khách, buồn và rảnh rỗi quá, hắn ngồi vào ghế đá dưới bóng cây, nhìn sang gian hàng mỹ nghệ của chị Thảo. Cũng giống như hắn, chị Thảo ế ẩm không có vị khách nào. Chị đang ngồi buồn bã trên ghế, bên cạnh gian hàng, chăm chú đọc báo. Vốn tuổi trẻ hiếu kỳ, hắn bất chợt có ý nghĩ: Không biết từ nhỏ đến giờ, người đàn bà này có người yêu không nhỉ? Người vừa xấu vừa hung dữ như thế, chắc không có đâu. Mà đàn bà không có tình yêu thì sao? Tội nghiệp, chắc đêm tối cô đơn, thiếu thốn tình cảm hay mơ mộng viển vông lắm! Tại sao mình không nhắn tin chọc bà ấy chơi cho vui? Nghĩ rồi, hắn lấy máy ra chọc chơi: “Em Thảo! Em có khỏe không? Em đang làm gì đó?”. Nhắn tin xong rồi, bỗng nhiên hắn nghĩ lại thấy rùng mình: Tại sao mình lại dám làm như thế? Tại sao mình lại gọi bà ấy bằng em? Nếu bà ấy biết được số điện thoại mình thì sao? Thôi chết, nếu bà ấy mà biết được, chắc mồ mả tổ tiên ba đời nhà hắn bị đem ra Tháp Bà nói xấu quá! Giận dữ, bà ấy chơi liều đánh mình một trận cũng không chừng! Thôi, tiêu đời mình rồi!… Hắn hồi hộp và run vô cùng.

Chị Thảo nhận được tin nhắn, lấy máy ra, thấy không phải số quen ngạc nhiên vô cùng. Chị chau mày, suy nghĩ rất lâu sau rồi nhắn lại: “Xin lỗi, anh là ai? Anh đã gởi nhầm số…”. Thật may quá, chị Thảo không biết số điện thoại của hắn. Hắn thấy lạ, vì người xấu và hung dữ như chị Thảo mà cũng bày đặt lịch sự dùng từ: Xin lỗi, anh là ai? Còn gọi hắn bằng “anh” nữa chứ! Lâu nay, hắn thấy chị Thảo có nói nhẹ nhàng với ai buôn bán ở Tháp Bà bao giờ đâu! Hắn hào hứng chọc tiếp: “Không, anh không lầm số đâu! Anh biết em tên là Thảo, bán gian hàng mỹ nghệ ở Tháp Bà. Anh rất muốn được làm quen với em…”. Chị ngạc nhiên, nghi ngờ nhắn lại:“Nhưng anh là ai? Em không biết mặt biết tên, làm sao quen nhau?…”. Thôi rồi, hắn nghĩ mãi, không biết nói như thế nào đây? Chốc lát sau, bất ngờ hắn thông minh đột xuất, nói láo giống như thật: “Anh là khách mua hàng mỹ nghệ của em. Anh muốn được làm quen với em, qua tin nhắn điện thoại. Hy vọng, em chấp nhận, đừng phụ tình cảm chân thành của anh!…”. Chị Thảo nhận được tin nhắn, suy nghĩ mãi nhưng vẫn không ra. Ai muốn làm quen với mình nhỉ? Từ xưa đến giờ, chị Thảo đâu có ai tha thiết muốn làm bạn như thế! Lâu nay, chị Thảo thuộc diện người khô khan, chỉ biết làm và làm để tồn tại, chứ đâu biết gì về chuyện bạn bè yêu đương. Nhưng cho dù chị cô đơn, thiếu thốn tình cảm, mong muốn được yêu như bao phụ nữ khác đi chăng nữa, người xấu xí và hung dữ như chị, đàn ông nào dám gần, huống hồ chi làm bạn hay yêu! Giờ đây, đột ngột có người đàn ông tha thiết được làm quen, tuy không biết mặt, chị lưỡng lự, vui mừng không biết toan tính ra sao? Chối từ thì tiếc, sợ không còn cơ hội nữa, nhưng quen nhau rồi hậu quả sẽ như thế nào? Cuối cùng, chị cả tin, bấm máy: “Cũng được! Lúc nào rảnh rỗi, chúng ta có thể nói chuyện với nhau. Em rất vui vì được quen anh…”. Thôi rồi, chị Thảo không biết gì cả, đã rơi vào trò đùa của hắn rồi. Một vài phút rảnh rỗi, ngẫu hứng, hắn trở thành diễn viên xuất sắc kiêm luôn đạo diễn mà không biết hậu quả của vở kịch như thế nào.

Sáng hôm sau, chị Thảo dậy dọn hàng rất muộn. Mắt chị thâm quầng, người mất ngủ, có thể đêm hôm chị thức khuya, suy nghĩ về người đàn ông muốn làm quen mình. Nhìn chị, hắn thấy mắc cười quá, lấy máy ra chọc tiếp: “Em Thảo! Em có khỏe không? Đêm hôm em có ngủ ngon không? Em dọn hàng ra bán chưa? Anh chúc em một ngày buôn may bán đắt…”. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời chị, có người đàn ông quan tâm như thế này. Chị như chỉ muốn nói chuyện, không muốn làm gì nữa. Chị bỏ dở hàng đang dọn, ngồi vào ghế cẩn thận, chăm chú nhắn lại từng dòng chữ:“Cám ơn anh! Em vẫn khỏe. Em dọn hàng xong rồi, giờ đây lo bán. Em cũng hy vọng, ngày hôm nay em bán được!…”. Suốt ngày hôm đó, khách đến gian hàng chị Thảo mua đông lắm. Đến tối, hắn về nhà, ăn cơm xong rồi chuẩn bị đi tán gái thì có tin nhắn. Hắn bực mình, lấy điện thoại ra, thấy số máy và dòng chữ của chị Thảo: “Anh ơi! Ngày hôm nay, em bán đắt lắm! Em rất vui, anh ạ! Em cám ơn anh, đã mong em mua may bán đắt…”. Hắn thấy lạ quá, người xấu và hung dữ như chị Thảo, ở trên Tháp Bà ai cũng ngại gần, vậy mà khi có người đàn ông nói chuyện tình cảm thật lòng, cũng lịch sự, chân tình như bao người khác. Hắn thấy thích thú, vui vui!

Thế là từ đó lúc vắng khách, rảnh rỗi, hắn lại nhắn tin đến chị Thảo chọc chơi. Còn chị Thảo, lần nào nhận tin nhắn cũng rất vui, hoàn toàn không biết gì cả. Hình như lúc nào cũng vậy, chị luôn đợi tin nhắn của hắn. Vào những đêm rằm, trăng sáng, những người thiếu thốn tình cảm cô đơn hay buồn, chị Thảo tin tưởng hay nhắn tin tâm sự với hắn, thôi là đủ thứ chuyện buồn. Nhiều lúc, hắn thấy trò đùa này cũng vui vui, nhưng nhiều lúc cũng bực mình vô cùng, vì đang đi chơi với bạn gái bị chị Thảo nhắn tin tâm sự. Thế nhưng, lỡ phóng lao rồi, hắn phải theo lao!

Thời gian lặng lẽ như nước trôi qua cầu. Vào ngày Valentine, trên Tháp Bà có nhiều cặp vợ chồng, trai gái hạnh phúc tay trong tay dắt nhau lên chơi, nói cười rôm rả. Còn chị Thảo, vẫn một mình ngồi trên ghế, không có ai đoái hoài gì tới cả, giống như con cá ươn đã qua buổi chợ chiều. Những ngày này, khách chụp hình rất đông. Hắn sau một lúc chụp hình ngồi vào ghế đá, nhìn chị cô đơn và buồn bã, trông tội nghiệp thật! Bất chợt, lòng tốt của hắn xuất hiện. Hắn gọi điện đến gian hàng hoa, bảo người ta gói một bông hoa hồng cho chị, với mẫu giấy trên hoa có dòng chữ tha thiết: “Mừng em ngày Valentine vui vẻ!”. Chị Thảo đang buồn bã, nhận được hoa, vui mừng vô cùng. Chị đưa cành hoa lên mũi, ngửi mấy lần. Lần này, chị vui mừng đọc dòng chữ yêu dấu xong, rồi cẩn thận xếp bỏ vào bóp. Sau đó chị trân trọng bỏ hoa vào lọ thủy tinh, để chỗ đẹp nhất trên gian hàng mỹ nghệ. Thỉnh thoảng, chị ngồi dưới ghế chống cằm, mơ mộng, ngắm nhìn lên bình hoa. Chốc chốc, chị lấy mảnh giấy ra đọc, suy nghĩ điều gì đó, rồi lại mỉm cười. Mấy người ở Tháp Bà, thấy chị dạo này yêu đời, hay cười, nhưng không ai biết gì cả. Trông cảnh tượng đó, hắn mắc cười đến độ vỡ bụng!

Thật trớ trêu, không có chuyện gì có thể giấu mãi được. Thằng Đạm, cũng làm nghề chụp hình như hắn. Nó nghèo và xấu, hay chơi chung với chị Thảo. Có lẽ người nghèo và xấu, cùng đồng cảnh, dễ hiểu, nên chơi thân với chị Thảo lắm. Một buổi sáng, Đạm đến chỗ hắn, lo lắng hỏi:

– Không biết có chuyện gì, sáng nay chị Thảo không lên Tháp Bà dọn hàng bán?

Hắn ngạc nhiên, nhìn sang gian hàng chị Thảo, cánh cửa gian hàng vẫn còn khóa. Hắn thấy lạ, hỏi lại:

– Mày hỏi chị Thảo làm chi?

Nó kể:

– Hôm qua, không biết chuyện gì vui, chị Thảo nhờ tao hỏi giá mua con heo quay lên Tháp Bà cúng, chắc cầu mong chuyện chồng con. Tao bảo, nhà tao xa lò heo quay. Nhà mày ở gần, hãy nhờ mày đó. Tao có đưa số điện thoại của mày, không biết chị Thảo có gọi điện nhờ mày chưa?…

Hắn giật mình, hỏi vội:

– Thế mày có đưa số điện thoại của tao cho bà ấy biết không?

Nó thành thật nói:

– Có! Tao bảo với chị Thảo, mày tốt lắm! Có chuyện gì, cứ gọi điện nhờ mày!…

Trời ơi! Chắc mồ mả dòng họ ba đời nhà hắn tiêu đời rồi! Chắc hắn không còn chụp hình ở Tháp Bà nữa rồi! Hắn sốt ruột, lo lắng, đứng ngồi không yên. Vậy mà, không hiểu sao, suốt một tháng âm thầm trôi qua, chị Thảo không lên Tháp Bà bán. Ngày đầu tháng sau, chị Thảo lên dọn hàng bán như mọi lần. Trông chị ốm, người gầy hẳn đi, như người vừa có đám tang. Thỉnh thoảng, chị đang bày hàng mà liếc nhìn hắn, một cái nhìn khó hiểu như sợ hắn chạy. Hắn nhìn ánh mắt đó, lo sợ vô cùng, không biết điều gì sẽ xảy ra? Chị Thảo dọn xong hàng, đến gian hàng nước của thím Sáu, mua một lon nước ngọt ướp đá rồi tiến thẳng đến hướng hắn. Hắn tính chạy, nhưng không còn kịp nữa. Hắn hồi hộp, ôm túi đựng máy hình, thủ thế. Chị Thảo đến gần, nhìn vào mắt hắn, lịch sự hỏi:

– Có phải cậu nhắn tin nói chuyện, tặng hoa cho tôi không?

Hắn ú ớ, sợ sệt. Chị Thảo không hung hãn mà nhỏ nhẹ, nói:

– Cám ơn cậu! Từ nhỏ đến giờ, vào những ngày Valentine, kể cả ngày lễ tết, tôi luôn buồn và khao khát, mong có được một người đàn ông nào đó nói chuyện, tặng hoa, chở tôi đi chơi giống như mọi cô gái khác. Nhưng không có một ai cả! Tôi rất đau buồn cho số phận của mình, cậu ạ, đau buồn lắm!… Dù sao, tôi cũng cám ơn cậu, trong thời gian qua đã tạo cho tôi niềm vui, niềm hy vọng mà tôi chưa từng được hưởng như mọi người!…

Nói xong, chị Thảo để lon nước ngọt lại rồi bỏ đi. Chị đi được mấy bước, nghĩ sao đó, quay lại nói:

– Ê, cái cậu gì đó! Lần sau, cậu đừng nên lấy vết thương lòng, nỗi đau khổ của người khác ra đùa cợt như vậy nữa nhé, ác lắm!…

Sau đó vài hôm, người ta không còn thấy chị Thảo buôn bán hàng mỹ nghệ trên Tháp Bà nữa.

13 thoughts on “Truyện ngắn Trò đùa

  1. rsacwgxy g

    I do not even know how I ended up here, but I thought
    this post was great. I don’t know who you are but certainly you
    are going to a famous blogger if you are not already
    Cheers!

  2. tinyurl.com

    Hey there! I know this is kinda off topic but I’d figured I’d ask.

    Would you be interested in exchanging links or maybe guest writing a blog article or vice-versa?

    My site goes over a lot of the same topics as yours and I
    feel we could greatly benefit from each other. If you’re interested feel
    free to shoot me an email. I look forward to hearing from you!
    Excellent blog by the way!

  3. tinyurl.com

    Please let me know if you’re looking for a article author
    for your blog. You have some really good posts and I feel I would be a good
    asset. If you ever want to take some of the load off, I’d
    absolutely love to write some material for your blog in exchange for a link back to mine.

    Please send me an e-mail if interested. Regards!

  4. web host

    I simply couldn’t depart your website prior to suggesting that I really
    enjoyed the standard information a person supply for your visitors?
    Is gonna be back ceaselessly in order to inspect new posts

  5. web hosting providers

    With havin so much written content do you ever run into any problems of
    plagorism or copyright violation? My blog has a lot of unique content I’ve either written myself or outsourced but it seems a
    lot of it is popping it up all over the web without my agreement.

    Do you know any ways to help stop content from being stolen? I’d genuinely
    appreciate it.

  6. cheap flights

    Hello there, You’ve done an incredible job. I will certainly digg it and personally suggest
    to my friends. I’m confident they’ll be benefited
    from this site. 31muvXS cheap flights

  7. cheap flights

    Attractive section of content. I just stumbled upon your weblog and in accession capital
    to assert that I acquire in fact enjoyed account your blog posts.
    Anyway I will be subscribing to your feeds and even I achievement you access consistently fast.

  8. cheap flights

    Hi there just wanted to give you a quick heads up.

    The text in your article seem to be running off the screen in Firefox.
    I’m not sure if this is a formatting issue or something to
    do with web browser compatibility but I thought I’d post
    to let you know. The style and design look great
    though! Hope you get the problem solved soon.
    Thanks

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *