Nước mắt của vợ

Một ngày vô tình tôi đọc được đâu đó: “Người đàn bà bất hạnh nhất là người không khóc được trước mặt chồng” và bỗng dưng nhớ đến vợ mình. Lần cuối cùng vợ tôi khóc là khi nào?
Câu hỏi làm tôi giật mình vì không nhớ ra được, vì hình như lâu lắm rồi tôi không thấy vợ khóc.

Vợ tôi là một phụ nữ hiền lành, dịu dàng và đa cảm. Tất nhiên, một phụ nữ đa cảm thì… thường hay khóc. Tôi tin chắc tôi “mê” nàng một phần vì điều đó. Vợ tôi khóc với cả những chuyện tôi tưởng như chẳng có gì đáng phải khóc! Nhưng sao lâu rồi vợ tôi không khóc? Hỏi để rồi tôi chợt thấy mình thật vớ vẩn. Vì không có chuyện gì đáng để khóc thì không khóc thôi! Đơn giản thế, có gì mà tôi cứ nghĩ hoài đến việc đó? Hay cô ấy… Không! Vợ tôi không thuộc típ người khóc với ai đó ngoài chồng mình. Vậy không lẽ…

Hay là cô ấy đã trở nên mạnh mẽ từ lúc nào tôi không biết? Một người từ yếu đuối bỗng trở nên mạnh mẽ thường phải trải qua một biến cố gì đó trong cuộc đời khiến người ta buộc phải thay đổi để thích nghi, để tồn tại. Cuộc đời vợ tôi có biến cố gì lớn ư? Điều đó càng không thể có. Nếu có chuyện gì với nàng, tôi sẽ là người biết đầu tiên.

Nhưng tại sao lâu rồi vợ tôi không khóc trước mặt tôi, việc trước đây như “cơm bữa” khiến nhiều lúc tôi phát ngán? Biết tôi “ngán”, nàng chuyển qua khóc thút thít thật lớn. Mà tiếng thút thít của phụ nữ trong đêm thì… thương lắm. Tôi đã cố gắng lắng nghe mấy hôm rồi, chẳng có tiếng thút thít nào cả.

Tối hôm ấy, khi chỉ còn vợ chồng trong phòng, tôi lấy hết can đảm hỏi nàng, vừa nói, vừa nhận ra giọng mình đang run: “Em à, sao lâu quá rồi anh… không thấy em khóc?”. Tôi nghe như có tiếng cười thật khẽ. Nàng giúi đầu vào ngực tôi, thật lâu. Kéo nhẹ nàng ra, tôi kinh ngạc khi nhìn thấy khuôn mặt nàng đầm đìa nước mắt.

“Sao vậy? Sao em khóc?”. “Em vui!”. Tôi càng ngạc nhiên: “Vì sao?”. “Em vui vì sau nhiều năm, đây là lần đầu tiên anh quan tâm đến em trở lại”. “Thì anh vẫn quan tâm mà…”. “Có sao?… Anh chưa bao giờ hỏi em những câu đại loại như thế này: Sao em không khóc, sao em không cười, em có mệt không, em có vui không, em có chuyện gì buồn hay lo lắng không… Em hạnh phúc khi được nghe như thế”.

Nói đến đấy, nàng lại giúi mặt vào tôi mà khóc.